Trần Thu Trang Rotating Header Image

Phòng trống

– Nói đi, phải như nào thì cô mới đồng ý thả tôi?

Người con rể mẫu mực của bố mẹ nàng ném vào mặt nàng câu ấy khi vừa từ nhà bồ trở về. Nàng đoán cô ta có bầu, và hẳn kết quả siêu âm cho thấy cái thai mang giới tính giống chồng nàng. Không nhìn khuôn mặt vốn từng gầy gò và gần gũi của anh ta, không nhớ hình dáng vốn từng mũm mĩm và tươi tắn của chính mình, nàng lướt mắt khắp căn phòng vắng lặng, thở dài một hơi, trả lời ngắn gọn:

– Cái nhà bên L1.

*

Nàng bấm nút gửi mấy bức ảnh nội thất vừa chỉnh sửa, hoàn thành công đoạn listing (1). Làm host(2) quả là công việc phù hợp với người phụ nữ nội trợ vừa ly hôn, chẳng còn gì ngoài một khoản tiền riêng vừa phải và một căn hộ không chứa đựng kỷ niệm như nàng. “Thôi cũng coi như có việc để làm, mà nhà lại ấm hơi người”, nàng tự nhủ.

Dù đã chuẩn bị tinh thần là chắc chắn không thể có khách ngay, dù mỗi ngày đều an ủi bản thân rằng không có gì phải vội, nàng cũng không ngờ thời gian mình phải chờ đợi để chốt được booking (3) đầu tiên lại lâu như vậy. Mỗi ngày, nàng lẩn mẩn vào ứng dụng kiểm tra tin nhắn, chỉnh sửa thêm thắt thông tin trong nỗi thấp thỏm pha lẫn uể oải. Nhưng ngay khi gặp vị khách mở hàng, nàng đã cảm thấy thật bõ công ngóng trông.

Anh hơn nàng một tuổi, đến từ đất nước Đông Á mà nàng vô cùng ngưỡng mộ, là chuyên gia kỹ thuật của một công ty FDI có nhà máy cách nhà nàng không xa. Anh bước vào nhà, cử chỉ điềm đạm, trang phục nhã nhặn, đôi mắt một mí và nụ cười “đẹp như một linh hồn thâm hiểm” (4). Vì anh check-in (5) khá muộn, quanh khu nhà lại chẳng có mấy chỗ bán đồ ăn, nàng quyết định hiếu khách thì hiếu cho trót, mời anh ăn tối. Anh nhận lời không chút đắn đo, sau đó nhanh chóng mở lời đề nghị nàng lo giúp bữa sáng và bữa tối. Thậm chí nếu nhà máy không có căng-tin, anh sẽ đặt nàng làm cả cơm hộp để mang đi ăn trưa nữa.

*

Suốt hai tháng sau đó, anh ra vào nhà nàng, ăn cơm nàng nấu, đôi khi còn giúp nàng mấy việc lặt vặt như bê bình nước hay kiểm tra lỗi bếp từ, những việc mà ngay cả khi còn là gái có chồng, nàng vẫn phải tự làm hoặc thuê thợ. Cách vài ngày, nàng lại vào phòng anh lau dọn một lần, hút bụi rèm cửa, thay đồ vải trên giường, bưng chậu cây cảnh ra ban công hứng nắng… Nhiều lúc, một ý nghĩ nào đó trào lên trong đầu và nàng phải cố hết sức để ngăn cản chính mình mở tủ lấy một chiếc áo sơ mi của anh ra hít hà rồi khoác hờ lên người.

Nàng biết những cảm xúc đó chẳng nói nên điều gì, nếu có thì điều đó cũng không đáng để lưu tâm. Có người phụ nữ nào vừa thất bại thảm hại trong tình yêu hay hôn nhân mà không có chút ảo tưởng về một người đàn ông khác, một người nom hoàn hảo hoặc ít nhất nhìn qua cũng hơn hẳn người cũ, chợt hiện ra trước mắt như ông Bụt, thậm chí chẳng thèm hỏi “vì sao nhà ngươi khóc?”, chỉ phất tay áo mấy cái đã xua tan bao ấm ức tủi hờn… Nếu người check-in hôm trước là phụ nữ hoặc là một khách nam bặm trợn thô lỗ, hút thuốc trong nhà, hay đòi hỏi quá quắt, ắt hẳn ảo tưởng ấy của nàng sẽ không ngo ngoe gì cả. Tiếc rằng (hay may mà?) anh lại phù hợp hình mẫu quá và xuất hiện đúng lúc quá!

Để đè ép những ý nghĩ bừng bừng bồng bột của bản thân, nàng tìm đủ lý do để ra khỏi nhà vào buổi tối, sau khi đã chế biến xong những suất cơm trông na ná như trong quảng cáo bento, phần sẵn trong hộp giữ ấm cho anh. Rủ bạn bè đi dạo phố, cafe hay spa mãi cũng chẳng phải ý tưởng hay, nàng quyết định đăng ký học ngoại ngữ. Không, không phải thứ tiếng khó nhằn của đất nước quê hương “người nào đó” (như các bạn đang tưởng bở), chỉ đơn giản là một lớp tiếng Anh chuyên ngành du lịch – khách sạn nhằm phục vụ công việc cho người nước ngoài thuê phòng thôi. Sau gần mười năm phí hoài cho cuộc hôn nhân và người đàn ông vẫn được người xung quanh ca ngợi là hoàn hảo, nàng mới chợt nhớ đến một câu trích dẫn về đàn ông và sự nghiệp đã đọc trên Facebook của Trần Thu Trang vài năm trước (6), thấy thấm thía hơn bao giờ hết.

*

Mọi cảm xúc gần giống như cơn say nắng của nàng với anh có lẽ sẽ dần lắng lại rồi nhạt đi theo tần suất dày đặc những buổi học, kiểm tra, thảo luận nhóm mà nàng chăm chỉ tham dự mỗi tối, cùng những buổi họp mặt đồng hương, tham quan du lịch, sự kiện văn hoá mà anh vui vẻ tham gia mỗi cuối tuần. Mọi thứ sẽ thật bình lặng ở yên trong những giới hạn của chúng nếu không có đêm cuối tuần ấy, khi bão đổ bộ vào thành phố còn chồng cũ thì uống say rồi xông lên đập như điên vào cửa nhà nàng.

Căn hộ này nằm cùng khu với ngôi nhà mà có thời nàng từng coi là tổ ấm. Vì khoảng cách tương đối gần, nhà lại vừa hết hợp đồng cho thuê, ngay sau khi thỏa thuận xong chuyện ly hôn, nàng dọn sang ở luôn. Dù đã nhớ làm thủ tục sang tên, thay toàn bộ khóa cửa và cầm hết số thẻ vào thang máy từ tay chồng cũ, nàng lại quên khuấy mất một điều: cho các nhân viên quản lý tòa nhà, nhất là bảo vệ ở sảnh biết rằng chồng cũ không còn là chủ nhà nữa. Và 11h đêm hôm đó, họ đã vui vẻ quẹt thẻ cho anh ta vào thang máy để rồi nàng bị dựng dậy khỏi giường bằng những tiếng chuông, tiếng đập cửa kèm theo tiếng gọi “Vợ ơi, mở cửa, pha anh cho anh cốc nước!”, lè nhè, nỉ non, lặp đi lặp lại.

Nàng không mở cửa, chỉ đứng khoanh tay tựa vào sảnh, thẫn thờ nhẩm tính số cốc nước chanh mật ong nóng đã pha trong suốt những năm tháng hôn nhân. Từ ngày mới cưới, nàng đã được mẹ chồng dạy dỗ rằng chồng đi xã giao, tiếp khách, phải uống rượu “khổ” thế nào, làm người vợ chu đáo thì cần biết những mẹo giải rượu đánh gió gì, dọn bãi nôn của chồng nhanh ra sao, pha nước chanh mật ong cần ngọt nóng đến đâu. Ban đầu, nàng làm tất cả những việc ấy với tâm trạng dịu dàng pha chút lo âu cho sức khỏe của người đầu gối tay ấp. Dần dần, theo những lần ăn vụng càng ngày càng không bận tâm đến chùi mép của chồng cũ, tất cả những cảm xúc còn chỉ là chai lì, mệt mỏi. Dẫu vậy, ngay cả trong những ngày đáng quên nhất, khi cô bồ thứ n của chồng cũ đến tận nhà gặp nàng hòng đánh ghen ngược, nàng vẫn nhớ rõ chuyện chanh và mật ong trong nhà đều sắp hết, phải mua thêm…

Chợt tiếng lè nhè nỉ non ngoài hành lang biến thành tiếng quát tháo. Nàng nghe loáng thoáng thấy giọng một người khác, rất giống giọng anh, vội vàng mở cửa. Chồng cũ đang nửa đu nửa vịn vào người anh, mồm miệng lúng búng “F*ck… you, f*ck… you”.

– Sorry, my ex. – Nàng vừa nói nhanh vừa cố kéo chồng cũ ra.

Sức lực của nàng chẳng thấm tháp vào đâu so với khối rượu thịt nặng gần 80kg. Thậm chí, hành động của nàng có vẻ còn chọc tức chồng cũ. Anh ta túm chặt anh hơn rồi gân cổ ném vào không khí những câu chửi cục súc, may mà chỉ bằng tiếng Việt. Nàng vội vã rút điện thoại, còn đang tìm trong danh bạ số của bảo vệ thì anh, với một động tác gọn gàng như võ sĩ trên sàn đấu UFC, quật luôn thân hình đồ sộ của chồng cũ nàng xuống sàn.

– Call police! – Anh nói nhỏ nhẹ, trong khi vẫn khóa tay và ghì chặt “nạn nhân”.

Mười phút sau, khi chồng cũ đã hơi tỉnh rượu và chịu để bảo vệ “hộ tống” vào thang máy, nàng mới sực nhớ, người đang đứng cùng nàng trước cửa nhà giờ này lẽ ra phải có mặt ở một khu resort ven biển mới đúng.

– Our holiday, cancel. Typhoon is dangerous. – Anh nói như thể đọc được ý nghĩ của nàng, rồi ngập ngừng một giây mới khẽ thòng thêm – Ex are dangerous, too.

– Are? – Nàng bắt được một lỗi dùng số nhiều trong câu của anh, ngờ ngợ hỏi lại.

– Yes, my ex, dangerous, too. (7)

Dường như cảm thấy những gì vừa nói hơi riêng tư quá mức mà một cuộc trò chuyện giữa khách trọ với chủ nhà nên có, anh cúi đầu đi thẳng vào trong. Mãi đến lúc này, nàng mới nhận ra giày và nửa ống quần anh ướt sũng.

– What happened?

– Rain, heavy. Typhoon, change. We come back company. Then I call taxi… back here. The road… flood, taxi can’t go, so I walk. (8) – Anh dùng cả lời nói lẫn cử chỉ khiến nàng hình dung buổi tối gian nan vừa trải qua.

Từ mấy hôm trước, nàng đã nghe anh nói rằng sẽ đi nghỉ cùng nhóm kỹ sư người Việt ở nhà máy vào cuối tuần này và đoàn sẽ xuất phát ngay sau khi hết giờ làm việc chiều thứ Sáu. Kể cả nếu xe có đi đến quá nửa đường mới gặp mưa bão và quay lại thì cũng chỉ cần chừng ba hoặc bốn tiếng đồng hồ để về tới khu công nghiệp. Giờ đã sắp sang ngày thứ Bảy, vậy là anh phải ngồi trên taxi rồi lội nước gần hai tiếng mới vượt qua quãng đường bình thường chỉ đi mất hai mươi phút. Một ý nghĩ lướt qua, nàng để nó buột ngay thành lời:

– You have dinner yet?

Câu trả lời nàng nhận được triệt để tuân theo nét văn hoá đặc trưng của đất nước anh – không mấy khi nói “không” trực tiếp:

– I will have… breakfast… early tomorrow. (9)

Dĩ nhiên, nét văn hoá đặc trưng của đất nước nàng không thể để nàng đứng yên nhìn một người khách trong nhà ôm bụng đói đi ngủ. Vì vậy, khi kim đồng hồ nhích sang ngày thứ Bảy, anh và nàng đã ngồi đối diện nhau bên bàn ăn, giữa bàn là nồi lẩu bắt đầu sôi toả hơi ấm và mùi nấm hương ngào ngạt. Ăn lẩu, dù chỉ là bữa lẩu không hề được chuẩn bị trước với đĩa đồ nhúng sơ sài, người ta khó có thể bỏ qua bia hoặc rượu. Anh đem chai rượu gạo độ cồn nhẹ đặc sản của thành phố quê hương ra mời nàng.

Chai rượu vơi non nửa, hai người bắt đầu tuôn ra một tràng những câu bắt đầu bằng “my ex”.

Chai rượu vơi quá nửa, hai người vừa khóc vừa cười, người nước nào nói tiếng nước đấy, không cần biết đối phương có hiểu hay không.

Chai rượu gần cạn, nàng túm lấy cổ áo anh, lè nhè một cách khẩn khoản “F*ck me, please, f*ck me”.

Nhiều bộ phim hay tiểu thuyết tình cảm thường có tình tiết nhân vật nam vì say rượu mà “quan hệ” với cô gái mà anh ta không yêu. Với chục năm kinh nghiệm làm người vợ hiền dịu chu đáo của một doanh nhân thành đạt chuyên ký hợp đồng bên bàn nhậu, nàng luôn cười nhạt mỗi khi xem đến những cảnh vô lý ấy. Đàn ông mà uống say thực sự thì đến mí mắt cũng chẳng giương lên được, nói gì đến bộ phận nào khác!

Dù có thể quật ngã chồng cũ nàng trong một nốt nhạc, anh có vẻ không khá hơn anh ta bao nhiêu về tửu lượng. Lời đề nghị thẳng thắn đến sỗ sàng của nàng chỉ được đáp lại bằng một cái ôm đầy tình hữu nghị, những cái vỗ lưng rời rạc và những lời gần như lẩm bẩm mà nàng kể cả có nghe rõ mồn một cũng không hiểu nghĩa. Hai kẻ say không thể làm gì hơn là nương cảm giác “đồng bệnh tương liên” dắt díu nhau tới chỗ ngả lưng gần nhất, ghế salon phòng khách, rồi cùng chìm nhanh vào giấc ngủ. Phải đến gần sáng, khi một người quờ tay vào điều khiển TV khiến nó bật toáng lên đánh thức người còn lại, hai người mới hơi tỉnh để quyết định tiếp tục cơn say.

– You remember… what you say last night? – Anh nhích sát nàng và hỏi, hơi thở phả vào mang tai nàng ấm áp.

– Yes. – Nàng khẽ gật, nhìn thẳng vào điểm hơi gồ lên phía dưới thắt lưng anh – Do you have condom? (10)

Anh kéo nàng vào phòng ngủ thay cho câu trả lời.

*

Suốt một tháng cuối cùng của đợt công tác, anh từ chối hầu hết những buổi liên hoan với đồng nghiệp, họp mặt với đồng hương, và cả đánh golf với cấp trên… để dành thời gian rảnh ở bên, nói cụ thể và chính xác hơn là ở bên trong nàng. Hai người thử đủ các tư thế mà một người tập võ và một người tập yoga có thể uốn theo, ở đủ các địa điểm mà một người nước ngoài có thể chi trả và một người bản địa có thể tìm ra. Nàng chưa bao giờ dám tưởng tượng mình còn có thể trải qua những ngày giống trăng mật hơn cả trăng mật như vậy.

Một trong những lý do chính khiến cuộc hôn nhân của nàng hỏng bét là vấn đề sinh lý không thoả mãn. Ban đầu chỉ là những vênh lệch giữa người chồng gia trưởng nóng vội và người vợ ngây ngô cần nhiều thời gian khởi động, dần dà, theo đà phất lên của chồng cũ, tình hình càng lúc càng bào mòn lòng tự tin của nàng. Việc nàng liên tục phải tuân theo các chỉ định của bác sĩ về hỗ trợ điều trị vô sinh làm cho anh ta hết kiên nhẫn. Người đàn ông vốn không giỏi chịu đựng thiếu thốn trong bất cứ chuyện gì ấy đã nhanh chóng tìm được những niềm vui mới lạ…

Nếu chỉ xét về chuyện chăn gối, nàng thực sự không phải vừa ly hôn vài tháng mà đã ở goá từ lâu, lâu đến nỗi, vào dịp cuối tuần bão tố dữ dội cả trên giời lẫn trên giường ấy, khi anh bắt đầu thăm dò cơ thể nàng, nàng có cảm giác một thứ gì đó vừa cựa quậy thức tỉnh sau giấc ngủ đông dài. Buông mình theo cảm giác ấy, nàng lần đầu tiên biết thế nào là được đẩy lên cao vút, hết đỉnh này sang đỉnh khác. Và anh chính là đối tác tạo nên rồi chia sẻ những hoan lạc miên man của nàng.

Trên đời này chẳng có bữa tiệc nào không tàn, bữa tiệc riêng tư của đôi nam nữ trưởng thành và cô đơn cũng đang trôi về giây phút cuối. Chỉ còn vài giờ nữa anh sẽ lên máy bay về nước. Anh kết thúc lần ân ái cuối cùng, ghim chặt nàng xuống giường, vừa hôn lên mọi ngóc ngách trên gương mặt nàng vừa thì thầm những lời âu yếm bằng ba thứ tiếng. Nàng đáp lại tất cả chỉ bằng câu nói “cảm ơn” trong tiếng mẹ đẻ của anh.

*

Nàng mở ứng dụng chia sẻ phòng trống. Đã mấy tháng trôi qua kể từ khi người khách đầu tiên về nước, nàng vẫn tạm khoá lịch, không nhận thêm khách trọ nào khác. Nàng không chờ ai cả, chỉ cảm thấy căn hộ giờ đây đã chất đầy kỷ niệm và chẳng cần mượn nhờ hơi ấm của người lạ nữa.

Hoàn thành xong khoá tiếng Anh du lịch – khách sạn, nàng được chị bạn cùng lớp kéo về làm cùng ở một đại lý lữ hành do họ hàng chị mở. Lương không cao nhưng hoa hồng không thấp, công việc bán tour hơi căng thẳng nhưng cũng không đến nỗi vất vả, nàng thậm chí vẫn đủ thời gian theo học một môn ngoại ngữ mới.

Chồng cũ vẫn ở cùng khu với nàng. Có hôm, nàng đi làm sớm, đúng lúc cô vợ mới của anh ta cho con ra vườn hoa trước nhà tắm nắng. Trông cô ta có vẻ bực bội và hoang mang. Nàng từng ngồi đúng chỗ cô ta, tâm trạng đúng như cô ta, chỉ có điều khi đó nàng hoàn toàn cô đơn trong hôn nhân. Cô ta ít nhất còn có một đứa con…

Nàng lắc đầu xua tan những ý nghĩ u ám về quá khứ chưa hẳn xa xưa nhưng đã thực sự xa xăm, một lần nữa tập trung vào ứng dụng trên điện thoại. Có lẽ cũng như căn phòng trống trong nhà, listing của nàng giờ đây cũng nên được đóng hẳn lại, để mọi thứ liên quan đến những ngày chúng được “chiếm đóng” sẽ còn nguyên ở đấy, như đang còn nguyên trong ký ức và nụ cười nhung nhớ của nàng.

(Hết)

Đoạn này viết thêm cho những bạn thích sến hẳn:

Ở góc màn hình hiện lên dấu hiệu báo chủ nhà có một request to book (11) đang chờ trả lời. Nàng bấm vào, đọc lời đề nghị đặt phòng từ vị khách mà cách đây mấy tháng đã chấm cho nàng 5 sao, bỗng dưng nhớ đến một cảnh trong bộ phim Hàn rất cũ.

“- Bây giờ tôi có thể check-in chứ?

– Xin hỏi anh muốn ở lại đây bao lâu?

– Mãi mãi.” (12)

____________

Chú thích

1. Listing: Đăng ký thông tin với ứng dụng cho thuê phòng để họ hiển thị với người có nhu cầu thuê

2. Host: Chủ nhà cho thuê phòng trống trên các ứng dụng như AirBnB, Booking, Westay…

3. Booking:  Đơn đặt phòng

4. Cách diễn đạt về đàn ông châu Á của tác giả Lê Thúy Hà (bạn mình :D)

5. Check-in: Làm thủ tục nhận phòng

6. “Một số phụ nữ lựa chọn đuổi theo đàn ông, một số phụ nữ khác lựa chọn theo đuổi mơ ước. Nếu bạn đang tự hỏi nên chọn hướng nào, thì hãy nhớ rằng sự nghiệp của bạn không bao giờ bỗng dưng tỉnh ngủ và bảo rằng không còn yêu bạn nữa.” (Lady Gaga, trả lời Cosmopolitan năm 2010)

7. Trình độ tiếng Anh của hai nhân vật đều thường thường, nhất là nhân vật nam, nên đối thoại chỉ có những từ ngữ cơ bản chứ không chuẩn ngữ pháp, đại ý là:

– Xin lỗi, người cũ của tôi.

– Gọi phường vào đi!

(…)

– Kỳ nghỉ của chúng tôi, hủy rồi. Bão nguy hiểm. Bọn người cũ cũng nguy hiểm.

– Bọn?

– Đúng rồi, người cũ của tôi nữa, cũng nguy hiểm.

8. – Đã xảy ra chuyện gì?

– Mưa to. Bão thay đổi. Chúng tôi quay về công ty. Tôi gọi taxi về. Đường ngập, taxi không đi được nên tôi lội bộ.

9. – Anh ăn tối chưa?

– Mai tôi sẽ sớm ăn sáng.

10. – Em nhớ em nói gì tối qua không?

– Nhớ. Anh có bao cao su không?

11. Yêu cầu đặt phòng, với một số ứng dụng, khách muốn đặt phòng không thể đặt ngay mà phải gửi yêu cầu và chờ chủ nhà trả lời xem có đồng ý hay không.

12. Trích từ phim Hotelier (Người quản lý khách sạn) do đài MBC sản xuất năm 2001, diễn viên chính là Bae Yong Joon và Song Yun Ah.

 

Sponsored

8 Comments

  1. Nhung Dinh says:

    Chị viết thành truyện dài đi ạ. Nội dung hấp dẫn quá.

    1. Admin says:

      Trời, đầu tiên mình chỉ định viết một mẩu để gắn tag Tí ti thôi nhé thôi á. Bôi được ngần này là quá sức rồi!

  2. Nguyen Trang Nhung says:

    Em thích đọc lắm ạ, giá chị viết dài hơn :* Thanks chị!

  3. Yen Vu says:

    Em thích đọc truyện của chị Trang lắm ạ, em luôn có cảm giác rất nhẹ nhàng khi đọc truyện của chị, và nhiều đoạn xen lẫn hài hước rất duyên dáng làm em tâm đắc quá. Em rất mong chờ các tác phẩm khác của chị, yêu chị nhiều.

  4. Nguyễn Mai Hương says:

    Em mong chờ những tác phẩm tiếp theo của c. Mà mong nó dài hơn chút để nghiền ngẫm cho bõ :)

  5. Ngoc Anh says:

    Thích cách cô viết về phụ nữ. Độc lập trong suy nghĩ và lối sống, đôi khi hơi “gàn” nhưng lúc nào cũng thẳng và thật hết. Yêu quá <3

  6. Admin says:

    Cảm ơn các bạn đã cổ vũ cho mình trong quá trình biến truyện này từ dạng “Tí ti thôi nhé” thành truyện ngắn sến hẳn hoi và đầy đặn hơn hầu hết các truyện ngắn mình đã viết. :D

  7. Joni says:

    Không những đầy đặn hơn các truyện ngắn chị đã viết mà còn xôi thịt hơn hẳn ấy chứ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt