Trần Thu Trang Rotating Header Image

Một bữa… lo

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

“Chi thích ngồi ở sảnh dưới lày hay phòng riêng trên gác. Riêng nhé, chém gió cho ló thoải mái… Em ơi, dẫn khách lên VIP 3 cho anh!” – Chàng đứng hiên ngang ở sảnh nhà hàng, khoát tay trong tư thế của một đấng quân vương đang tuần du lãnh địa và phủ dụ thần dân. Thằng cu nhân viên nhanh nhảu vâng dạ, kính cẩn dẫn thị lên cầu thang trải thảm đỏ. Những chiếc đèn có chụp thủy tinh hình vỏ sò gắn trên tường đều đã bật sáng, ánh đèn vàng hắt vào mảng tường ốp đá cẩm thạch và những chậu hoa màu kem khiến bầu không khí trở nên huy hoàng như muốn người ta sa vào những ảo tưởng vương giả. “Chỉ là chỗ ăn hải sản thôi mà!”, thị thầm dặn chính mình, “chỉ là một bữa tôm cua ngao sò thôi ấy mà!”.

*

“Chi ăn súp yến nhé! Yến tốt cho phụ lữ… Cho anh một bát súp yến. Cá bớp hôm lay có tươi không em? Tươi như hôm trước ngon đấy… Thế à? Thế cho anh súp cá bớp lá lốt đi. Với đĩa gỏi ốc vòi voi… Chi biết ốc vòi voi không?… Với cho anh đĩa hàu lướng mỡ hành… Hàu Ca-la-đa chứ! Đến đây ăn ai lại gọi hàu Việt Lam làm gì, ơ kìa! Thế đã nhỉ? Tạm thế đã, tí lữa bạn anh đến gọi tiếp. Chả biết các thánh ấy thích ăn gì, kệ!” – Chàng không thèm cầm thực đơn, tuôn ra một tràng yêu cầu mà chỉ có cô nhân viên order (1) thạo việc mới đối đáp được. Thị treo nụ cười Mona Lisa trên mặt, cố suy nghĩ về mối quan hệ biện chứng của đũa khảm trai với khăn trải bàn trắng viền bô-đê để khỏi phải tự hỏi tại sao thực đơn chỗ này không đề giá rõ ra luôn.

*

“Ối giời, đây rồi! Chờ các ông mãi không thấy lên bọn tôi phải gọi trước… Chi biết anh lày không em? Không à? Thế biết tay A siêu lừa lăm ngoái không? Anh lày làm đấy! Kết luận rồi… Ơ, tôi tưởng tay đấy xong lâu rồi? Chưa xong à? Mẹ cái tay A đấy, trước tưởng người nhà ông B lào bên C cơ mà! Hoá ra không phải à?… À, bên D chứ không phải C, thế mà còn cứng! Bên D gặp các ông bên lày ngoan như cún hết!… Hôm lay có tôm mũ li không em? Hấp sả hay bia các ông chọn đi nhanh cho em ló còn ghi! … Chi uống được rượu không em nhỉ? … Ôi, bệnh đấy thì việc gì phải kiêng! Bọn anh ai cũng men gan cao mới sợ đây lày… Thôi cứ làm chai vang… vang trắng chứ, ăn hải sản uống vang đỏ ló buồn cười!” – Chàng thao thao bất tuyệt trong vai trò chủ trì, ra sức kết nối những người còn lại trong câu chuyện đa dạng đề tài. Thị gắp một nhúm mỡ hành, mùi thơm của nó chẳng thể kích thích bất cứ điều gì ngoài cảm giác quặn xót không yên trong cõi lòng trống trải của thị. “Không phải tiền của mình, không phải tiền của mình, không hẳn là tiền của mình, không ảnh hưởng lắm đến tiền của mình”, nàng vừa nhai đi nhai lại miếng ốc mềm sựt trong miệng vừa nhai đi nhai lại lý luận mềm oặt trong đầu.

*

Nhân viên nhà hàng kính cẩn nâng khay đi dọn quang đống vỏ hải sản trên bàn, bữa tối “mấy anh em thân ấy mà, có gì mà ngại” dần trôi đến hồi kết. Thị nhấp nhổm, mấy lần muốn tìm cơ hội liên hệ bản thân để len vào giữa những đề tài đông tây kim cổ mà chàng và các anh em đang cao đàm khoát luận, nhưng cuối cùng đành cam chịu lẻn ra ngoài, gọi nhân viên tính tiền, nhân tiện bấm điện thoại đặt Grab đưa chàng về. Mức phạt đối với người điều khiển xe ô tô trên đường mà trong máu hoặc hơi thở có nồng độ cồn là bao nhiêu sẽ là bao nhiêu, chàng thuộc làu.

“Bọn anh không hiểu biết pháp luật thì làm gì có ai hiểu lữa, em công nhận không?”, cuối bữa ăn nào chàng cũng nói như vậy, khi chỉ đạo nhân viên nhà hàng gọi giúp taxi. Ấy chỉ là một kinh nghiệm nho nhỏ mà sếp vừa sực nhớ rồi truyền cho thị qua tin nhắn kèm mã khuyến mại của Grab.

Chàng là cán bộ điều tra phụ trách vụ án kinh tế mà sếp thị đang vướng vào.

(1) Order: Yêu cầu đặt món ăn

Sponsored

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt