Trần Thu Trang Rotating Header Image

văn xuôi xuống dòng

Thất Tịch

Viết với cảm hứng từ phong tục đón lễ Thất Tịch của người Nhật, đăng lần đầu trên Facebook (lại Facebook!), có sửa một từ khi tái bản trên www.tranthutrang.net.

Trên chiếc cầu kết bằng muôn cánh quạ
Chức Nữ sẽ khóc, những giọt lệ mưa ngâu
Ngưu Lang sẽ dỗ dành hay im lặng,
Hay mặc kệ nàng khóc suốt bao lâu?

Không ai biết, cũng chẳng ai muốn biết
Sông Ngân vẫn sâu, mưa tháng bảy vẫn mau
Những băng giấy phất phơ trên cành trúc
Vẫn trĩu mang những ao ước không đâu.

9h15, 06.08.2011 tức 07.07 âm lịch

 


Yêu nước bằng mồm hoá ra cũng khó!

Ghi tại nhà bé Cua trong một buổi tối đầu hè năm 2011, đã xuất bản trên Facebook tháng 6/2011, nay tái bản trên www.tranthutrang.net.

Bảy giờ tối ăn cơm
Gạo Thái trắng dẻo thơm
Bò Úc tươi mềm ngọt
Tiếng ti vi lớt phớt
Toàn thăm viếng họp hành
Đang xì xụp húp canh
Chợt thấy tin nóng hổi
Sóng biển Đông lại nổi
Tàu lại quấy rối Ta
Tiếng chửi vang khắp nhà
“Tiên sư quân ngang ngược!”
Ngừng ăn, bàn việc nước
Luận chuyện giữ chủ quyền
Ông kêu: “Yếu đâm hèn!”
Bà than: “Nghèo nên nhục…”
Bố hô: “Đã đến lúc
Sắm thêm súng thêm tàu!”
Mẹ hỏi nhỏ: “Tiền đâu?”
Bố quát to: “Ngân sách!”
Cô gõ thìa lách cách:
“Thâm với hụt lắm rồi
Giờ chỉ còn Đồng thôi
Lấy Đô đâu mà nhập!”
Chú buông đũa hấp tấp:
“Ngoại tệ chạy chỗ nào?”
Bỗng nghe Cua thì thào:
“Đổ vào mâm rồi ạ!”

Chú thích của người tường thuật: Cua bê bát canh và bị tuột tay.
Lời bàn của oshin nhà Cua: (Xin mời xem tên bài)

Nước

maylocnuockangaroo2011

Đêm, lại đêm
Thức, bơm nước
À quên, nói trước
Nước này là nước ăn
Không phải nước ở như thơ văn ca ngợi
Cái nước ở kia mà cũng thức đêm để vợi
Rồi dùng máy bơm ủn được lên cao
Thì con nguyện không bao giờ ngủ
Thức như con cú
Để vợi và bơm.

12.2007 (more…)

Haiku viết khi trời trở lạnh

img_5241ecopy

1. Mưa gió không rõ màu
Con chim sẻ lưng nâu
Nép sau đám lá vàng
Rỉa cánh.

2. Trăng buông thêm lớp voan
Xuống chỗ lũ mèo hoang chụm đầu
Quanh viên than đã vạc.

3. Hạt sương trĩu lắm rồi
Vì đàn kiến chưa tích đủ mồi
Mà ghìm mình khoan rơi.

Mê tiên dẫn – Liễu Vĩnh

plnna_tb3

Muôn dặm mây xanh
Chớ ngại dắt tay nhau đi mãi
Quên hẳn bạn yêu hoa lui tới
Đừng để người thấy thiếp
Mây mưa sớm tối.

(Lời tựa một cuốn Tống từ rất cũ, không rõ người dịch)

Một người bạn bảo, cứ mỗi lần đọc mấy câu này của Liễu Vĩnh đều nhớ đến Phải lấy người như anh, hoặc ngược lại. Vì lời nói bâng quơ ấy mà bất chấp cái vốn chữ nghĩa học mót vô cùng bập bõm của bản thân, cất công tìm và dịch (hay là diệt) bài này. (more…)