1. Mưa gió không rõ màu
Con chim sẻ lưng nâu
Nép sau đám lá vàng
Rỉa cánh.
2. Trăng buông thêm lớp voan
Xuống chỗ lũ mèo hoang chụm đầu
Quanh viên than đã vạc.
3. Hạt sương trĩu lắm rồi
Vì đàn kiến chưa tích đủ mồi
Mà ghìm mình khoan rơi.
www.tranthutrang.net
Muôn dặm mây xanh
Chớ ngại dắt tay nhau đi mãi
Quên hẳn bạn yêu hoa lui tới
Đừng để người thấy thiếp
Mây mưa sớm tối.
(Lời tựa một cuốn Tống từ rất cũ, không rõ người dịch)
Một người bạn bảo, cứ mỗi lần đọc mấy câu này của Liễu Vĩnh đều nhớ đến Phải lấy người như anh, hoặc ngược lại. Vì lời nói bâng quơ ấy mà bất chấp cái vốn chữ nghĩa học mót vô cùng bập bõm của bản thân, cất công tìm và dịch (hay là diệt) bài này. (more…)
Chào mi, quả sấu chua chua
Chào mi, quả bưởi mới vừa róc tôm
Chào mi, cái nắng vàng ươm
Chào mi, cái nắng cháy rơm ngoài đồng
Chào mi, con cuốc đau lòng
Chào mi, con ngỗng trên không nước nào
Chào mi, năm cánh ông sao
Chào mi, năm cánh phượng trao gã khờ
Chào mi, mùa sắp khuất mờ
Chào mi, mùa hẵng lững lờ chưa sang…
09.09.2010
Giả sử mai sau tôi có đoạt,
Một thứ không tưởng: Giải Nobel
Xin đừng viết báo ngợi khen
Xin đừng lôi cổ tôi lên trang đầu
Xin đừng nói về tôi giống hệt
Mấy hotgirl bơm ngực lộ hàng
“Bà bán thịt nhớ Thu Trang”
“Thu Trang trong ký ức nàng geisha”.
Đừng bắt tôi ngồi nhà hầu chuyện
Hàng huyện người lạ, kẻ ít quen
Mặt mừng, tay bắt, chân chen
Miệng chúc, cười nịnh, bụng ghen, chửi thầm.
Cũng đừng bảo tôi là gương sáng
Để con em cháu chắt soi vào
Cũng đừng ca tụng ào ào
Cũng đừng leo lẻo tự hào Việt Nam.
Đặc biệt, đừng cho rằng đất nước
Vì giải thưởng của mỗi mình tôi
Mà đang từ phận bọ giòi
Một đêm thành hổ, thành voi, thành rồng.
Giải Nobel, ừ thì cao quý
Nhưng làm gì đổi trắng thay đen
Càng không phải vị thần đèn
Hiện ra là được một phen đổi đời
Có Nobel thì đường vẫn tắc
Giá vẫn tăng, rác vẫn tràn lan
Quan vẫn tham, dân vẫn gian
Đời người vẫn trải muôn vàn đắng cay…
Lời bạt:
Đây là một bài thơ nói về một trường hợp giả định (không tưởng) là “Nếu Trần Thu Trang -chẳng may chó ngáp phải ruồi- được giải Nobel thì Trần Thu Trang muốn người ta đối xử với mình thế nào?”, qua đó bộc lộ ý kiến của mình về thái độ của đám đông với những người có thành tựu (lớn) trong chuyên môn. Mình đặt tên bài thơ là “Nhân trường hợp Ngô Bảo Châu” vì sự kiện GS. Ngô Bảo Châu đoạt Huy chương Fields cùng những dư luận xung quanh hiện đang là ví dụ mới nhất về thái độ của đám đông với những người có thành tựu chuyên môn. Trong khuôn khổ bài thơ, vốn chịu rất nhiều ràng buộc về niêm luật, kẻ kém tài như mình chỉ có thể nói được đến thế. Ý tại ngôn ngoại, mong các bạn đừng mất công phân tích từng ly từng tí rồi phản biện. Thơ là thơ, không phải là luận văn tiến sĩ. Thân mến.
Trần Thu Trang, dịch từ các trang Simly Haiku và Prune Juice, với sự chấp thuận của tác giả Liam Wilkinson. (Nếu không có gì trở ngại, bạn hãy viết lời bình luận bằng tiếng Anh để tác giả có thể đọc được, xin cảm ơn!)
Muộn làm mất
Chiếc áo sạch duy nhất
Là áo chim cò.
*
Hai cằm rồi
Tôi đến phải nuôi
Râu đúp.
*
Khi đoàn tàu rời ga
Lớp mascara của nàng
Tuôn chảy.