Trần Thu Trang Rotating Header Image

văn xuôi xuống dòng

Máy trợ thính của ông

Ông bảo ông già rồi,

Cái tai giờ kém lắm!

Ai muốn chào, muốn nhắn

Đều phải hô thật to,

Ngay tiếng còi ô tô

Cũng trở nên lí nhí.

Bố đã nhờ bác sĩ

Đo sức nghe cho ông

Khi bác sĩ khám xong

Ông đeo thêm cái máy.

Nhỏ nhưng mạnh lắm đấy!

Bám chặt lấy vành tai

Bao tiếng động bên ngoài

Nó giúp ông nghe hết!

Nhưng cả nhà không biết

Ông vẫn tháo máy ra

Để đứng trước mặt bà

Lắng nghe bà bằng mắt.

Các vị Táo quân xứ Thiên đường

Bài thơ nhại theo tác phẩm “Các vị La hán chùa Tây Phương” này mình làm cách đây vài năm, đã đăng Facebook, nay đăng lên đây để lưu trữ. Chúc các bạn một năm Tân Sửu mọi sự tốt lành.

Các vị Táo quân xứ Thiên đường
Tôi tắt ti-vi lòng vấn vương
Há chẳng phải là thần thánh cả
Mà sao ai nấy rõ tầm thường

Đây vị nửa váy lại nửa quần
Õng à õng ẹo trước toàn dân
Pha này một tí, kia một tẹo
Muối đâu còn mãi để dùng dần

Có vị chăm hát hò hớn hở
Rắp tâm tiếng nhạc át tiếng than
Giọng ca chua loét, lời ca méo
Năm nào cũng thế chẳng biết nhàm

Có vị héo hắt ngự trên ngai
Quyền cao chức trọng nhiệm kỳ dài
Bao năm táo đổi bao nhiêu vị
Chờ mãi chưa ai đổi được ngài

Các vị chầu đây tâu rùm beng
Mà bỏ sót muôn chuyện rối ren
Chẳng lẽ lại hỏi thằng đánh máy
Quy trình nó thế, hay là hèn?

Mỗi vị một câu, nặn tiếng cười
Vờ xây dựng thứ tốt đẹp tươi
Xong xuôi cởi áo lau son phấn
Về làm người tử tế, kệ đời!

Dân tình năm tháng è cổ nặng
Những bạn đương thời của Hoà Thân
Xem đôi ba trò châm với chọc
Mồm cười có cản được mồm ăn?

Các vị táo quân xứ thiên đường
Hôm nay xã hội vẫn nhiễu nhương
Tôi nhìn màn diễn hài lặp lại
Như con thuyền cũ kẹt trong mương.

(Thành thật xin lỗi nhà thơ Huy Cận)

Bài thơ trong cuốn sổ bìa có chữ “Nhân Dân”

Những ngày này thấy thật rõ chua cay
Thấy cả những người lâu nay ngỡ rõ.
Trông đợi từng tiếng thở dài thật nhỏ
Để tin mình không đến nỗi một mình.
Những người chết chẳng kịp đợi bình minh
Về nguyên tắc, vẫn gọi nhau “đồng chí”.
Những kẻ sống đang giằng nhau chiếm lý
Giật lìa sao nổi hai chữ “đồng bào”?
Thà cứ ngơi tay câm miệng ngẩng đầu
Đằng nào chuông chả nguyện hồn lần lượt!
Ngàn năm lật lại chỉ còn đôi vết xước
Trên chiếc thẻ tre chép sử xanh mờ.

(Trần Thu Trang, đêm 14/01/2020)

Thơ về người già 1

Alzheimer*

Chiều muộn cụ ngồi hong mãi tóc
Hóng ai ngoài phố nhắc gió nồm,
“Thảo nào đầu cứ bên bên bết,
Vừa gội mà ngỡ bẩn mấy hôm”

Thằng chắt ngập mặt với ai-phôn
Bâng quơ hỏi, giọng vỡ ồm ồm
“Hình như cụ gội xong từ sáng”?
“Ừ, dãi nắng lâu thế mới thơm”

Bà thằng chắt, tức con gái cụ
Giấu nhanh khoé mắt rớm rờm rơm
Với cụ, “vừa”, “mấy hôm”, “lâu thế”
Cũng như nhau cả, cốt tiện mồm.

__________

* Alzheimer là bệnh gây ra những thay đổi bất thường trong não, ảnh hưởng nghiêm trọng đến trí nhớ.

Đêm nghe Kim Dung mất, đọc lại Tiếu ngạo giang hồ

Đêm mưa trên bến Tiêu Tương
Giấc trưa trong ngõ Lạc Dương trúc xoà
Vách hang vết khắc cũng nhoà
Tiểu nhân, quân tử cũng ra tro tàn
Bang, môn, giáo phái cũng tan
Thiên thu trường trị, cũng ngang trò cười!
Đúc chuông đem gõ giữa trời
Chẳng vang bằng tiếng người đời nhắc công*

* Kim Dung tên thật là Tra Lương Dung. Chữ Dung 鏞 trong tên thật nghĩa là “chuông lớn”. Chữ Dung 庸 trong bút danh là “công lao”.