Trần Thu Trang Rotating Header Image

tuỳ tản tạp

Chẳng biết có tính là khai bút

Gần Tết, đi đâu gặp ai cũng thấy bàn chuyện ăn gì uống gì chơi gì. Mình dù sao cũng được gọi là đại diện của thành phần nhiều chữ nghĩa, nôm na là theo cái nghề viết lách, nên ngoài chuyện ăn nhậu chơi bời hết sức xôi thịt tầm thường ra thì còn được ưu tiên nhận thêm đôi ba câu hỏi về chuyện thanh nhã hơn, là Tết này định khai bút mùng mấy, năm tới sẽ viết cái gì.

Đọc sách nhiều khi thấy cái lệ khai bút của các cụ ngày xưa đẹp đấy, trang trọng đấy, nhưng cũng… (more…)

Vẫn sẽ rộn và ấm, như Tết ấy!

Bài đã đăng trên Nhịp Cầu Đầu Tư số Tết Nhâm Thìn 2012.

Năm nay Tết sớm, ở văn phòng, cây thông phủ tuyết ngoắc đèn vừa mới được lôi ra bày chưa ấm chỗ, trên Facebook, bạn bè hết nhóm này đến hội khác đã tag nhau ầm ầm, bàn tính chuyện liên hoan tất niên ở quán nào, được nghỉ chín ngày thì có đi du lịch ở đâu không. Nói qua nói lại cả buổi, nhìn mớ comment ngồn ngộn mà hoa mắt, cuối cùng chỉ rút ra được một kết luận rằng (more…)

Lòng dạ của bố vợ – Trương Ái Linh

Tác giả: Trương Ái Linh (1920-1995)

Chuyện này của Pháp. Những câu chuyện của người Pháp dù có lấy bối cảnh nhà quê mộc mạc cực kỳ vẫn ẩn chứa một kiểu giễu cợt tinh quái. Câu chuyện kể về những người dân trên dãy Alps, những người thường xuyên phải đối mặt với núi lở, mưa đá, lạc đường, tuyết vùi, đủ loại nguy hiểm. Một ông già có cô con gái xinh đẹp, ông đặt tiêu chuẩn kén rể rất ngặt nghèo, mọi người thật bó tay với ông. Có một anh chàng gặp đúng dịp cứu sống ông lão. Anh ta nghĩ, ngon rồi, chắc chắn được vợ. Một anh chàng khác có vẻ ranh ma hơn lại bày mưu giả vờ chính mình gặp nạn cho ông lão ra tay cứu vớt, để từ nay về sau ông có thấy anh ta thì sẽ hớn hở ôm hôn chào đón, vì sự tồn tại của anh ta luôn nhắc nhở mọi người rằng ông thật dũng cảm làm sao.

Cứ phải coi người có ơn cứu mạng mình kia như thánh sống cũng chả sung sướng gì, ông lão đem con gái gả cho anh chàng ranh ma. Trước đám cưới, anh chàng say rượu phun ra sự thật, ông già biết mình bị lừa bèn đòi con gái về – nhưng cái kết này quá vớ vẩn.

Tháng 4 năm 1945

Trần Thu Trang dịch

Bài liên quan:

Loa đêm của doanh trại – Trương Ái Linh

dem02

Tác giả: Trương Ái Linh (1920-1995)

10 giờ khuya, tôi đọc sách dưới đèn, loa của doanh trại cách nhà không xa phát đi giai điệu quen thuộc. Mấy thang âm đơn giản, thong thả lên bổng xuống trầm, giữa thành phố lớn ồn ào này, chẳng mấy khi lòng buông lơi như vậy.

Tôi nói: “Loa lại phát đấy. Cô có nghe thấy không?”. Cô tôi bảo: “Không để ý”. Tôi sợ nghe tiếng loa hằng đêm, bởi chỉ mình tôi nghe được.

Tôi kêu: “Đấy, lại phát nữa.” Nhưng lần này chẳng biết vì sao tiếng rất nhỏ, mỏng manh, tậm tịt. Giờ đây tôi cũng chẳng hỏi cô tôi có nghe thấy hay không nữa, trong bụng ngờ rằng nào có loa gì, chỉ là ảo giác của chính mình, cho nên ngoài quạnh quẽ còn cảm thấy sợ hãi.

Nhưng đúng lúc đó, có người ở bên ngoài huýt sáo vang lừng, tự nhiên bắt theo điệu nhạc trên loa. Tôi đứng bật dậy, tràn ngập mừng rỡ và đồng cảm, chạy đến bên cửa sổ, nhưng lại không hề muốn biết đó là ai. Là người trọ tầng trên hoặc tầng dưới cùng khu nhà, hay là người qua đường.

Tháng 12 năm 1944

Trần Thu Trang dịch

__________

Lời lèo nhèo của người dịch: Trương Ái Linh nghe tiếng loa ở doanh trại đằng xa vọng lại hằng đêm, ngỡ là ảo giác, thấy người qua đường nào đó huýt sáo theo tiếng nhạc trên loa thì nhảy cẫng lên vì biết chắc tiếng loa có thực. Trần Thu Trang đang nghe thấy tiếng ếch kêu, liệu có người qua đường nào biết kêu theo ếch để nàng nhảy cẫng lên không?

Bài liên quan:

Tình yêu – Trương Ái Linh

Hồ

Trường cấp 3 của mình ở gần một cái hồ. Tên cũ của hồ là Xã Đàn vì khu vực này ngày xưa nằm bên rìa đàn Xã Tắc (lưu ý: đàn Xã Tắc không phải tên một loại nhạc cụ). Con phố chạy qua một mé hồ được đặt tên là Hồ Đắc Di, theo tên một Giáo sư – Bác sĩ, hôm nay là sinh nhật lần thứ 111 của cụ. Cụ có lẽ rất vui vì được ở gần những đồng nghiệp như Đặng Văn Ngữ, Phạm Ngọc Thạch, Tôn Thất Tùng, Trần Hữu Tước, và ở gần ngôi trường Đại học Y mà cụ từng làm hiệu trưởng. Nhưng niềm vui ấy chắc sẽ trọn vẹn hơn nếu như cụ không mang họ Hồ, hoặc không phải chạy qua cái hồ kia. Bởi sau những cuộc dịch chuyển dân số và cải cách giáo dục thần kỳ, rất nhiều trai thanh gái lịch ngày ngày, hoặc đêm đêm, đến uống cà phê hóng/chém gió bên hồ đã không áy náy ngượng ngùng gọi nó là hồ (không viết hoa) Đắc Di. Có hôm, một ai đó ngồi bên bàn cà phê nào đó buột mồm nhắc đến cái tên Xã Đàn vốn bị vùi dưới tám tầng bụi đất, mọi người đi cùng vội vàng xúm vào sửa “đúng”. Mấy ánh mắt theo đèn xe ven đường chiếu vào kẻ vừa yếu lịch duyệt vừa kém tân thời, cái nhìn cảm thông hệt như của những lương y thời nào xa lắm.