Trần Thu Trang Rotating Header Image

truyện không dài

Mơ không làm ngôi sao

Truyện đã đăng trên Thế Giới Phụ Nữ số Tết Nhâm Thìn 2012

1. Nghi bước nhanh ra khỏi sảnh khách sạn, nơi tổ chức tiệc tất niên của một ngân hàng lớn. Vy, trợ lý của cô, đã gọi sẵn taxi chờ ngay trước cửa. Được ca ngợi là một trong những người thừa kế xứng đáng nhất của danh hiệu diva, Nghi thường xuyên phải góp mặt và hát trong những sự kiện của doanh nghiệp kiểu như thế này. Cô chẳng thích thú gì khi phải đứng hát trên sân khấu không đủ tiêu chuẩn âm thanh ánh sáng, trước những khán giả tò mò hơn là hâm mộ, nhưng mức thù lao quá hậu hĩnh khiến cô thường quyết định trái với suy nghĩ.

- Còn bao nhiêu phút nữa, Vy?

- Còn mười lăm phút, nhưng vẫn kịp, Nghi yên tâm!

Nghi gật đầu thay câu trả lời, co người vào bên trong chiếc áo dạ. Đêm nay, cô sẽ (more…)

Hai người không quên nhau

Tác phẩm này có thể coi là phần viết thêm của “Để hôn em lần nữa“. Vì kết cấu và diễn biến độc lập của nó, mình xin phép tách riêng như một truyện ngắn. Truyện đã đăng trên Thế Giới Phụ Nữ số 03, tháng 01/2012 (tên truyện được đổi thành “Nào thì lãng quên”).

Cháy. Giữa những tiếng hô hoán hò hét, giữa ánh đèn nhấp nháy và tiếng còi inh ỏi của xe cứu hoả, Điệp đứng yên, nhìn khối nhà chung cư nơi có căn hộ của mình biến thành một cột khói cuồn cuộn, đầu óc váng vất và trống rỗng như bị ai rút cạn sạch. Cô vừa về đến nhà sau một ngày Chủ nhật bận rộn bất thường, mới chỉ tẩy trang và thay bộ quần áo ở nhà, còn chưa kịp động vào mấy thứ rau củ ủ rũ vừa mua vét được ngay trước lúc siêu thị đóng cửa, thì tiếng chuông báo cháy đã vang lên liên hồi kéo theo từng luồng khói khét lẹt xộc vào từ hành lang. (more…)

Chiếc khăn lụa chấm bi

Truyện đã đăng trên Thế Giới Phụ Nữ số 49, tháng 12/2011 (tên truyện được đổi thành “Khăn lụa giá 3 triệu″)

Shop thời trang của Nhã nằm cách nhà thờ một quãng, vừa đủ gần để nghe rõ tiếng chuông, lại vừa đủ xa để tránh được những ồn ào náo nhiệt không cần thiết mỗi dịp bên đạo có lễ, rước. Nhưng tất nhiên, với một dịp lễ lớn và được cả những người không theo đạo cũng chào đón như Giáng sinh, khoảng cách “vừa đủ” kia sẽ không còn thật lý tưởng nữa.

Tối 24, tất cả mọi ngả đường dẫn vào nhà thờ, và cũng là đường đến shop, đều tắc. Thấy loạt hàng mới nhập đã vãn nhiều, nhóm khách quen cũng đã đến điểm danh gần hết, Nhã cho nhân viên về sớm đi chơi, treo biển tạm nghỉ ra ngoài cửa, bắt đầu ngồi kiểm kê sổ sách. Đúng lúc Nhã đang cau mày bóp trán nghĩ cách giải quyết mấy món nợ khó đòi, cửa kính của shop bỗng bật mở mang theo gió rét, hơi xăng và những âm thanh huyên náo như chợ vỡ bên ngoài. Nhã ngẩng lên, cố không lườm hai vị khách bất lịch sự vừa xộc vào, nói nhanh bằng một giọng đanh và lạnh:

- Shop nghỉ rồi anh nhé!

- Tôi biết rồi, nhưng có việc. – Vị khách thứ nhất lên tiếng.

Anh ta không phải quá cao nhưng vì rất gầy nên thoạt nhìn có vẻ lênh khênh đặc biệt. Bộ quần áo bết dầu mỡ cùng những đường nét khắc khổ trên khuôn mặt anh ta đang tuyên bố một sự thật hiển nhiên: đây không phải là đối tượng khách hàng của shop. Nhã tạm ngừng đánh giá anh ta để chuyển sang vị khách thứ hai, một thằng bé choai choai đang cúi gằm mặt đứng gần cửa. Nó mặc áo khoác đồng phục của một trường cấp 2 danh tiếng trong quận nhưng (more…)

Tiệc độc thân cho hai người (2 – hết)

Hãy bấm phải chuột và mở link ảnh sang một cửa sổ/tab mới để xem cỡ lớn.

Truyện đã đăng trên Tiếp Thị & Gia Đình số 42, tháng 10/2011. Bản đăng trên báo có nhiều khác biệt so với bản gốc, bạn nào muốn đọc, xin vui lòng xem ảnh đính kèm phía trên. Cảm ơn bạn Vũ Nguyệt Ánh và tập thể nhân viên của Ericamoon đã cung cấp cơ hội tìm hiểu thực tế để mình hoàn thành truyện ngắn này.

Phần 1

Yên quyết định giành một chút quyền chủ động bằng cách đặt câu hỏi trước:

- Anh không chơi trò chơi ạ?

- Có, ở ngay sau lưng em. – Anh hơi cau mày, nghĩ ngợi thêm một chút rồi hạ giọng – Phi công trông cũng được, nhưng em không hợp làm máy bay bà già đâu!

Yên hơi lùi lại nhìn anh, mãi mới buông ra một câu nhẹ hều:

- Em cũng không định làm mà.

- Vậy tại sao em lại dự cái này?

Yên thở dài, khẽ lắc đầu. Cô có rất nhiều lý do để góp mặt ở một bữa tiệc dành cho người độc thân. Nhưng cô biết phải nói với anh lý do nào trước bây giờ? Ngồi xuống một chiếc ghế kê sát tường, cô ngẩng lên nhìn anh, hỏi ngược:

- Thế còn anh, sao anh lại đến đây? (more…)

Tiệc độc thân cho hai người (1)

Hãy bấm phải chuột và mở link ảnh sang một cửa sổ/tab mới để xem cỡ lớn..

Truyện đã đăng trên Tiếp Thị & Gia Đình số 42, tháng 10/2011. Bản đăng trên báo có nhiều khác biệt so với bản gốc, bạn nào muốn đọc, xin vui lòng xem ảnh đính kèm phía trên. Cảm ơn bạn Vũ Nguyệt Ánh và tập thể nhân viên của Ericamoon đã cung cấp cơ hội tìm hiểu thực tế để mình hoàn thành truyện ngắn này.

Xe của đối tác đưa Yên về đến Hà Nội khi trời đã tối mịt. Trên điện thoại, bảng lịch trình cho ngày thứ Bảy bận rộn này chỉ còn đúng một mục ghi cụt ngủn hai chữ “single party”. Nhà Yên ở một khu đô thị mới ngoài rìa phía Tây thành phố, nếu bây giờ trở về tắm gội, thay quần áo, cô hoặc sẽ đến muộn ít nhất nửa tiếng, hoặc sẽ thấy cơn lười nổi lên rồi quyết định chẳng đi đâu nữa.

Vậy là, mang nguyên vẻ uể oải lẫn cáu kỉnh sau cả một ngày di chuyển qua hết nhà máy này đến khu công nghiệp khác, Yên bước vào một nhà hàng sang trọng nằm trong một biệt thự Pháp cổ chỉ cách hồ Hoàn Kiếm vài trăm mét, để dự bữa tiệc dành cho người độc thân, sự kiện mà đáng lẽ cô phải tham gia từ lâu.

Nhân viên đơn vị tổ chức đón vị khách đầu tiên bằng vẻ ngạc nhiên pha chút ái ngại. Nhìn ánh mắt họ, Yên biết rằng mình đến quá sớm, và trông quá kỳ quặc. Một cô gái có vẻ ngoài sắc sảo, hình như là trưởng nhóm, vừa đưa Yên tờ giấy để điền thông tin cá nhân vừa nghiêng người hỏi nhỏ:

- Chị có cần vào trong kia nghỉ một lúc không ạ?

Yên lắc đầu, cố nở nụ cười đáp lại rồi ngồi xuống một góc nghiên cứu tờ giấy cô gái vừa đưa. Về cơ bản, đó là một dạng sơ yếu lý lịch in sẵn được trình bày vui mắt, với dăm ba câu hỏi bổ sung. Yên điền nhanh, cố gắng tránh cảm giác vừa ghét bỏ vừa thương hại bản thân khi lướt mắt qua phần ghi ngày tháng năm sinh cũng như sở thích. Cô đã 29 tuổi, và thực sự không có thú vui nào đáng kể.

Gần đến giờ bắt đầu, những khách dự tiệc khác lục tục xuất hiện. Những anh chàng khó đoán tuổi, mặc quần bò và áo khoác nhẹ, trông thoải mái, sáng sủa. Những cô gái trẻ măng, chắc mới ra trường được một hoặc cùng lắm là hai năm, mặc những bộ váy tương đối điệu đà và đi giày cao gót, nom e lệ nhưng vẫn háo hức một cách đáng yêu. Yên cúi xuống nhìn đôi giày đế bệt cùng bộ âu phục tối màu quá mức nghiêm trang, thậm chí là già cay già đắng, của bản thân, tự nhiên thấy mình lạc lõng đến độ buồn cười.

Dù biết chẳng cứu vãn được bao nhiêu, Yên vẫn quyết định vào toilet trang điểm lại một chút. Và khi trở ra với mái tóc có thêm chút gel và gương mặt có thêm một chút sắc hồng, cô bắt gặp một người cực kỳ quen thuộc: Chương, sếp của cô. (more…)