Trần Thu Trang Rotating Header Image

phải lấy người như anh

Bìa “Phải lấy người như anh” (2011)

Đây là bìa mình hoàn thành vào cuối năm 2011. Chiếc Vespa trong ảnh bìa là xe đồ chơi mô hình. Mình buộc phải dùng nó sau một thời gian thông báo, liên hệ để mượn xe thật nhưng không thành công. Cuốn “Phải lấy người như anh” có bìa như thế này được in xong vào những ngày cuối cùng của tháng 12/2011, hiện đang được bày bán rộng rãi. Phản ứng thị trường cũng hết sức tích cực.

Toàn bộ thiết kế bìa (bấm vào để xem hình cỡ lớn):

Ảnh sách thật (bìa 1):

Ảnh hậu trường:

Bìa “Phải lấy người như anh” (2009)

Mình chụp ảnh bìa và thiết kế bìa này trong năm 2008, còn sách thì (hình như) in xong đầu năm 2009. Thiết kế ban đầu đặt tên sách vào chỗ biển số xe, nhưng vì tên sách hơi dài còn biển số xe quá nhỏ nên cuối cùng mình quyết định nhờ nhân viên thiết kế của Bách Việt Books sửa lại chiếc xe trong ảnh bìa 1 thành xe không biển số. Đây là một trong những bìa mình ưng ý và có phản hồi thị trường rất tốt.

Toàn bộ thiết kế bìa (bấm vào để xem hình cỡ lớn):

Ảnh sách thật (bìa 1):

Mê tiên dẫn – Liễu Vĩnh

plnna_tb3

Muôn dặm mây xanh
Chớ ngại dắt tay nhau đi mãi
Quên hẳn bạn yêu hoa lui tới
Đừng để người thấy thiếp
Mây mưa sớm tối.

(Lời tựa một cuốn Tống từ rất cũ, không rõ người dịch)

Một người bạn bảo, cứ mỗi lần đọc mấy câu này của Liễu Vĩnh đều nhớ đến Phải lấy người như anh, hoặc ngược lại. Vì lời nói bâng quơ ấy mà bất chấp cái vốn chữ nghĩa học mót vô cùng bập bõm của bản thân, cất công tìm và dịch (hay là diệt) bài này. (more…)

Phải lấy người như anh – Chuyện bên lề

Hai nhân vật chính của Phải lấy người như anh đã xuất hiện chớp nhoáng trong Cocktail cho tình yêu, truyện tôi viết trước đó không lâu. Ban đầu, tôi không có ý định sẽ xâu chuỗi các sự kiện, cho nhân vật ở tác phẩm này “sống sót” sang cả tác phẩm khác như vậy nhưng vì một mong muốn thực dụng là bắt độc giả phải đọc bằng hết các truyện mình viết, tôi đã thả bàn phím trôi theo hướng liên hoàn tiểu thuyết. Giờ thì đã thành kẻ bắt chước Balzac, Kim Dung quá sức trắng trợn mất rồi.

*
Viết được 77 trang bản thảo Phải lấy người như anh, cân nặng của tôi giảm từ 59 kg xuống 56 kg.

*
Thái Vân không phải là cái tên đầu tiên tôi chọn cho nhân vật nữ chính. Tên đầu tiên tôi chọn là Tường Vân nhưng nó lại trùng với tên con gái (tương lai) của một người bạn.

*
Cái tên Phải lấy người như anh là do tôi tự đặt, dựa theo lời bài dân ca Trung Hoa xuất hiện trong truyện. Nó bật ra sau khi tôi tổ chức hẳn một cuộc thi đặt tên giữa các độc giả đầu tiên trên một forum nhưng suốt mấy tuần không thu được bài dự thi nào ưng ý. Những cái tên được người dự thi đề cử cho truyện bao gồm: Vespa tình yêu, Thái Vân, Tro của hoa hồng, Em và anh và chúng nó

*
Khi viết đến đoạn Thái Vân – nhân vật nữ chính – đi Hội An, tôi đi Hội An thật. Trở về sau vài ngày với cảm xúc tươi mới ngập tràn, tôi bị một phen hoảng hồn vì cái máy tính phát bệnh bất ngờ. Phần cuối truyện tôi gần như phải tranh thủ những lúc hiếm hoi máy tính bật được hoặc phải ngồi lì ngoài hàng internet công cộng giữa những tiếng chửi thề của đám trẻ con chơi Võ Lâm Truyền Kỳ để viết nốt. Vì thế, nó không khỏi vội vàng, gượng gạo. Đến tận sau khi cuốn sách được xuất bản, chiếc PC của tôi vẫn ở dạng tạm bợ, không biết sẽ hỏng tiếp lúc nào.

*
Để xuất bản được Phải lấy người như anh, tôi phải nhờ tới sự giúp đỡ của rất nhiều bạn bè. Ngoài khoản tài trợ trực tiếp kịp thời của một vài người bạn ở nước ngoài, tôi còn nhận được khoản tài trợ gián tiếp lạ lùng. Hầu như tất cả bạn bè đều dồn phiếu bầu để tôi đoạt giải độc giả bình chọn trong Cuộc thi viết Kỷ niệm Năm Einstein 2005 do viện Goethe tổ chức. Phần thưởng trị giá 7 triệu đồng do những lời bình chọn của họ thực sự đã giúp tôi rất nhiều.

Đừng giết Thái Vân

(Nhân đọc blog thấy độc giả bảo cô gái ấy chết đi thì tốt hơn)

Lỡ coi nhân vật như con
Đành làm bà mẹ rỗi son lắm điều
Đời người tơ sáng tuyết chiều (*)
Sao đành làm kẻ rứt diều khỏi dây
Cùng là thân liễu hao gầy
Sao đành làm kẻ nghiệt cay ác lòng
Không xót xa nó long đong
Cũng nên thương cảm mà mong sum vầy
Cần đéo gì tiếng văn hay
Mà đi bóp cổ chết ngay con mình!

(*) Lấy ý câu “Triêu như thanh ty, mộ thành tuyết” của Lý Bạch.