Trần Thu Trang Rotating Header Image

những file ảnh kể chuyện

Những file ảnh kể chuyện (số 7) – Bệnh nhân nữ, bị ung thư…

Đây là bài viết của một bạn đọc gửi cho www.tranthutrang.net. Tôi (Trần Thu Trang) chỉ biên tập phần câu chữ, thêm một chú thích nhỏ và đặt tên cho phù hợp nội dung. Hy vọng chuyên mục Những file ảnh kể chuyện sẽ nhận được nhiều bài viết như thế này trong tương lai.

Bài và ảnh: BS. Vũ Hưng (Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương)

fileanhkechuyen07

Người phụ nữ trong ảnh tên là Phượng Mùi Chiều, bệnh nhân ở Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương. Chị là người dân tộc thiểu số*, sống ở tỉnh Lạng Sơn. Mới 25 tuổi nhưng nhìn bên ngoài tôi cứ tưởng chị phải 35. Ngày nhập viện, chị được xếp vào đúng giường bệnh mà tôi điều trị. Lúc mới vào thăm bệnh thì quả là vất vả vì chị Chiều không nói được tiếng Kinh, còn chồng của chị thì đi đâu mất. Tôi đành ngồi chờ khoảng hai tiếng sau mới gặp được anh chồng, anh này nói được tiếng Kinh tuy giọng nói thì vẫn rất khó nghe.

Tôi hỏi chuyện thì mới biết anh ấy đánh rơi tiền trên đường nên đi tìm, số tiền khoảng 600 ngàn đồng, không tìm thấy, nên nhìn anh ấy rất buồn. Anh ấy kể: gom hết tiền trong nhà và đi vay mấy nhà hàng xóm được gần 3 triệu để đi Hà Nội chữa bệnh, tiền trả thuê xe chở người hết 1 triệu 500 ngàn, số tiền còn lại chia ra để trong hai túi áo trong người, khi xuống xe không biết thế nào rơi mất một món. Anh ấy quay lại nơi đã xuống xe ôtô để tìm nhưng không thấy.

Tôi hỏi hoàn cảnh gia đình, biết được anh làm việc trong uỷ ban xã, anh chị có hai con, các cháu đẻ cách nhau một năm, đều khoẻ mạnh. Cháu nhỏ đi viện cùng mẹ mới được 5 tháng tuổi, cháu lớn gửi ở nhà ông ngoại. Gần đây khi thấy vợ kêu mệt, anh cho đi khám ở xã, xã chỉ lên huyện, huyện chỉ lên tỉnh. Lên tỉnh, các bác sỹ vẫn không đủ khả năng chữa, cho giấy giới thiệu đến khám bệnh ở Viện Huyết học- Truyền máu TW. Số tiền chi cho cái vòng vo này mất gần hai triệu đồng nhưng cũng rất mừng vì bác sỹ ở tỉnh đã chuyển bệnh nhân đúng nơi cần đến. Vì những rủi ro dọc đường, khi vào viện thì hai vợ chồng bệnh nhân chỉ còn có hơn 700 ngàn trong túi. Tiền để ký quĩ ban đầu theo qui định là 2 triệu, chúng tôi đành cứ để cho chị ấy nhập viện và ký quĩ tạm 500 ngàn. Bác sỹ trưởng khoa nghe báo cáo lại về tình hình bệnh nhân cũng ủng hộ về cách xử lí này.

Qua khám bệnh và làm xét nghiệm máu, kết quả thật tồi tệ, bệnh nhân bị Lơ-xê-mi kinh dòng bạch cầu hạt, một thể ung thư máu có diễn biến chậm. Số lượng tế bào ung thư trong máu tăng rất cao, gấp 20-40 lần bình thường. Với số lượng tăng cao như vậy thì cách điều trị tối ưu là cần tiến hành gạn bớt số lượng tế bào ung thư trong máu bằng một loại máy phân tách thành phần máu, một phương pháp tiên tiến nhất hiện nay. Tuy nhiên, chi phí cho thủ thuật gạn tách này mất hơn 3 triệu đồng, nó quá lớn với gia đình bệnh nhân nên không thể tiến hành làm cho chị được, chỉ còn một cách duy nhất là tiến hành truyền hóa chất và uống thuốc làm giảm tế bào ung thư.

Chị Chiều được xếp nằm ở giường kê thêm ở hành lang khu điều trị vì không còn giường bệnh (đợt này bệnh nhân vào khoa rất đông, khoa đang phải xếp ghép 2-3 bệnh nhân một giường). Mọi người trong khoa, người nhà chăm bệnh nhân khác đi qua lại thấy cảnh hai mẹ con người dân tộc và biết hoàn cảnh gia đình rất nghèo, lại mất tiền khi đi đường nên ai cũng động lòng thương, mỗi người cho một ít, người cho đồ ăn, người cho mấy chục ngàn, không cần ai bảo ai.

Đến ngày thứ ba kể từ khi vào viện, buổi sáng đi khám bệnh cho mẹ cháu lại thấy cháu ho nhiều, sờ thấy sốt nóng. Tôi nghe mấy người nhà bệnh nhân xung quanh nói cho biết tối qua mẹ cháu cho cháu ra vòi nước công cộng tắm lúc hơn 10 giờ đêm nên vội đưa cháu đi chụp phổi. Kết quả chụp cho thấy thằng bé bị viêm phổi, đành phải kê đơn thêm thuốc kháng sinh và hạ sốt vào hồ sơ của mẹ. Có lẽ cháu có sức đề kháng tự nhiên tốt nên hồi phục nhanh, uống thuốc được hai ngày thì ho và sốt cũng giảm. Tình cảnh của gia đình bệnh nhân được báo cáo lên lãnh đạo viện. Ban lãnh đạo quyết định miễn toàn bộ chi phí điều trị bệnh cho hai mẹ con chị và trích chi 3 triệu trong quĩ ủng hộ bệnh nhân nghèo cho gia đình chị. Sau 11 ngày nằm viện thì bệnh nhân ổn định, được cho ra viện, lúc này cháu nhỏ cũng đã khỏi hẳn viêm phổi.

Bức ảnh trên tôi chụp trong ngày gia đình bệnh nhân được ra viện và nhận số tiền mà viện tặng. Nếu nhìn kỹ trong ảnh sẽ thấy chị Chiều đang cầm trong tay cái phong bì tiền mới nhận. Khi đón nhận tình cảm mà nhân viên của khoa và mọi người dành cho mình, anh chồng rất xúc động nói một câu cảm ơn tất cả mọi người, còn chị vợ chỉ thấy cười cười.

* Qua trang phục trong ảnh, tôi đoán chị Chiều là người Dao nhưng không có thêm thông tin khẳng định nên chỉ có thể chú thích như vậy. (TTT)

Những file ảnh kể chuyện (số 6) – Góc phố quen đã lạ

Lời nói đầu:

Tôi có thói quen dùng máy ảnh ghi lại mọi thứ hay hay mà mình gặp. Đôi khi, thói quen này đem cho tôi vài rắc rối điên người. Đôi khi, nó đem lại cho tôi những cảm xúc đẹp đẽ và cả những bài học thấm thía. Tôi quyết định mở chuyên mục “Những file ảnh kể chuyện” trên www.tranthutrang.net để chia sẻ những thứ đẹp đẽ và thấm thía ấy. Tôi sẽ cố gắng cập nhật chuyên mục vào thứ Hai hằng tuần. Mong rằng “Những file ảnh kể chuyện” sẽ đem đến cho bạn chút gì đó tích cực để bắt đầu một tuần làm việc mới. Nếu bạn muốn đóng góp ảnh hay có thông tin, đề tài gợi ý, xin nhắn trực tiếp bên phần Sổ cảm tưởng hoặc gửi cho tôi theo địa chỉ mail: tranthutrang.ntt[at]gmail.com.

*

Ảnh phố Khâm Thiên trong một ngày Tết cuối thập niên 1980 hoặc đầu thập niên 1990

Bức ảnh trên do nghệ sĩ nhiếp ảnh Dương Minh Long (theo thông tin tôi mới kiểm chứng năm 2011 thì tác giả bức ảnh trên (more…)

Những file ảnh kể chuyện (số 5) – Chuyện con nghé lạc đàn

Lời nói đầu:

Tôi có thói quen dùng máy ảnh ghi lại mọi thứ hay hay mà mình gặp. Đôi khi, thói quen này đem cho tôi vài rắc rối điên người. Đôi khi, nó đem lại cho tôi những cảm xúc đẹp đẽ và cả những bài học thấm thía. Tôi quyết định mở chuyên mục “Những file ảnh kể chuyện” trên www.tranthutrang.net để chia sẻ những thứ đẹp đẽ và thấm thía ấy. Tôi sẽ cố gắng cập nhật chuyên mục vào thứ Hai hằng tuần. Mong rằng “Những file ảnh kể chuyện” sẽ đem đến cho bạn chút gì đó tích cực để bắt đầu một tuần làm việc mới. Nếu bạn muốn đóng góp ảnh hay có thông tin, đề tài gợi ý, xin nhắn trực tiếp bên phần Sổ cảm tưởng hoặc gửi cho tôi theo địa chỉ mail: tranthutrang.ntt[at]gmail.com.

*

Năm 2008, mẹ tôi quyết định xây lại nhà, tôi dọn về ở nhờ trong ngôi nhà bỏ không của chị bạn. Nhà nằm ở một phường thuộc quận Hoàng Mai, nơi làn sóng đô thị hoá mới chỉ chớm ập đến, khung cảnh vẫn vương nét làng quê với cánh đồng xanh mướt cùng những loài động vật tưởng như không thể nhìn thấy ở nội thành Hà Nội: trâu, cò, quạ… Suốt mùa hè và gần hết mùa thu năm đó, những buổi chiều muộn xách máy ảnh ra ruộng rình trâu, rình cò là khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi của tôi, sau những giờ phút “chiến đấu cam go” ở công trình xây dựng. Trong một buổi chiều muộn như thế, tôi bắt gặp những hình ảnh này…

So với lần gần nhất tôi quan sát (cách đấy một hai hôm), đàn trâu có thêm một thành viên. Con nghé ấy còn non lắm, lông vẫn bết vào người, chân run lẩy bẩy, đi chưa vững. Thấy có người, cả đàn trâu đủng đỉnh bỏ đi. Con nghé bị tụt lại một quãng xa rồi nằm ịch xuống một cái vũng lầy, lút trong cỏ, hầu như không còn thấy rõ. Con trâu mẹ mãi sau mới phát hiện ra, chạy bổ lại tìm. Nó đứng giữa ruộng ngẩng mặt lên kêu ii ii ii, ii ii. Tôi đứng ở rìa ruộng, tận dụng tối đa tiêu cự của ống tele để quan sát. Trâu mẹ và con nó chỉ cách nhau chừng dăm mét. Con nghé nằm bẹp nhưng đầu và tai vẫn động đậy. Có lẽ thị lực của loài trâu không tốt lắm, trâu mẹ vẫn nhìn quanh quất rồi kêu ii ii. Tiếng kêu của trâu mẹ gọi con trong bóng chiều nghiêng nghiêng nghe thật thê thiết. Kẻ ngoài cuộc là tôi bắt đầu sốt ruột, chỉ muốn lội ngay vào bế con nghé lên, giao cho mẹ nó. Tất nhiên, tôi biết đây là trâu chứ không phải mèo nên cứ đứng yên bên rìa ruộng, vừa bấm máy vừa rợn lên trong đầu một nỗi sợ, rằng trâu mẹ sẽ bỏ cuộc tìm kiếm và con nghé sẽ đuối sức mà chết giữa vũng lầy…

Bạn đừng lo, viễn cảnh đáng sợ đó chỉ xuất phát từ trí tưởng tượng của tôi, người chẳng biết gì về bản năng loài vật. Trên thực tế, những con trâu khác trong đàn đã quay lại, quây lấy chỗ con nghé. Không kêu ii ii từng hồi như trâu mẹ, lũ trâu im lặng đi vòng quanh cái vũng, vừa đi vừa tranh thủ gặm cỏ. Không con nào đến gần hẳn để dùng mõm hay chân ủn hay đỡ con nghé dậy, chỉ có một con nghé khác – nhỉnh hơn em nghé bé đang nằm kia – rướn cổ vào hít hít chút đỉnh như động viên. Một lát, cả đàn trâu lại tản đi. Con nghé gắng gượng đứng lên, loạng choạng bước theo mẹ. Có lẽ nó đã rút kinh nghiệm nên cứ bám lấy vú mẹ không rời.

Hôm ấy, khi đổ loạt ảnh ghi lại câu chuyện trên vào máy tính, tôi định dùng nó để mừng năm mới Kỷ Sửu. Thời gian trôi qua thật nhanh, năm con Trâu đã sắp thành quá khứ. Thỉnh thoảng tôi vẫn phóng xe qua vạt ruộng nơi câu chuyện trên diễn ra nhưng không lần nào thấy đàn trâu nữa. Nhìn từng hàng từng lớp nhà ống đang gặm nham nhở cánh đồng, tôi cứ băn khoăn tự hỏi, chẳng biết con nghé yếu ớt mình đã chụp hồi ấy giờ ăn cỏ phương nào…

Những file ảnh kể chuyện (số 4) – Vài trăm ml quà xuân, cho nhiều người

Lời nói đầu:

Tôi có thói quen dùng máy ảnh ghi lại mọi thứ hay hay mà mình gặp. Đôi khi, thói quen này đem cho tôi vài rắc rối điên người. Đôi khi, nó đem lại cho tôi những cảm xúc đẹp đẽ và cả những bài học thấm thía. Tôi quyết định mở chuyên mục “Những file ảnh kể chuyện” trên www.tranthutrang.net để chia sẻ những thứ đẹp đẽ và thấm thía ấy. Tôi sẽ cố gắng cập nhật chuyên mục vào thứ Hai hằng tuần. Mong rằng “Những file ảnh kể chuyện” sẽ đem đến cho bạn chút gì đó tích cực để bắt đầu một tuần làm việc mới. Nếu bạn muốn đóng góp ảnh hay có thông tin, đề tài gợi ý, xin nhắn trực tiếp bên phần Sổ cảm tưởng hoặc gửi cho tôi theo địa chỉ mail: tranthutrang.ntt[at]gmail.com.

*

Tôi chụp những bức ảnh trên tại Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương vào hôm qua (31.01.2010), khi năm mới âm lịch chỉ còn cách chúng ta chưa đầy hai tuần nữa. Cứ mỗi dịp giáp Tết, trái với sự nhộn nhịp đến mức quá tải của các trung tâm thương mại hay tụ điểm ăn uống giải trí, các khoa thuộc khối truyền máu của viện, nhất là khoa Thu gom máu, trở nên vắng lặng hơn bình thường. (more…)

Những file ảnh kể chuyện (số 3) – Hai người già trên phố

Lời nói đầu:

Tôi có thói quen dùng máy ảnh ghi lại mọi thứ hay hay mà mình gặp. Đôi khi, thói quen này đem cho tôi vài rắc rối điên người. Đôi khi, nó đem lại cho tôi những cảm xúc đẹp đẽ và cả những bài học thấm thía. Tôi quyết định mở chuyên mục “Những file ảnh kể chuyện” trên www.tranthutrang.net để chia sẻ những thứ đẹp đẽ và thấm thía ấy. Tôi sẽ cố gắng cập nhật chuyên mục vào thứ Hai hằng tuần. Mong rằng “Những file ảnh kể chuyện” sẽ đem đến cho bạn chút gì đó tích cực để bắt đầu một tuần làm việc mới. Nếu bạn muốn đóng góp ảnh hay có thông tin, đề tài gợi ý, xin nhắn trực tiếp bên phần Sổ cảm tưởng hoặc gửi cho tôi theo địa chỉ mail: tranthutrang.ntt[at]gmail.com.

*

vochonggia01
vochonggia02

Nếu bạn là độc giả theo dõi “hành tung” của tôi thường xuyên, chắc bạn sẽ thấy một trong hai bức ảnh trên quen quen. Đúng vậy, bức ảnh đầu tiên đã xuất hiện trên blog của tôi (khi đó còn ở Yahoo 360) vào dịp Tết Nguyên đán năm ngoái. Nếu tính theo dương lịch thì chỉ thiếu mười mấy tiếng đồng hồ nữa là tròn một năm kể từ thời điểm tôi bấm máy.

Hôm đó là mùng Một Tết Kỷ Sửu 2009. Theo cái lệ tự mình đặt ra từ vài năm nay, tôi xách máy ảnh, lang thang trên những dãy phố cũ vắng vẻ, chụp vài góc quen thuộc của Hà Nội. Chợt tôi bắt gặp đôi vợ chồng già, ăn vận xuềnh xoàng, chở nhau trên một chiếc xe đạp Peugeot cũ. Với một chút tò mò và… ngưỡng mộ, tôi bám theo họ một lát, chụp mươi bức ảnh, mượn cớ ngày Tết người ta dễ tính để hỏi chuyện dăm câu cho biết tên và địa chỉ. Sau Tết, tôi đi in ảnh, chọn một bức rõ nhất đem đến tận nhà tặng hai người. Vì không gặp trực tiếp, tôi để ảnh vào phong bì, không quên ghi chút thông tin cá nhân cho lịch sự.

Chụp ảnh những người không quen, hỏi địa chỉ và gửi tặng, tôi đã làm những việc ấy rất nhiều lần, đơn thuần vì thấy đó là việc nên làm, chẳng mưu đồ nghĩ ngợi gì, cũng chẳng mong chờ điều gì hơn chút niềm vui nhỏ bé của mình và có thể là của người nhận. Bởi thế, tôi khá ngạc nhiên khi biết cụ ông trong ảnh đã tìm đến tận địa chỉ tôi ghi ngoài phong bì (vốn chỉ là nhà người bạn mà tôi thường nhờ nhận hộ thư của độc giả) để cảm ơn. Cụ có để lại số điện thoại nhưng tôi không liên lạc, phần vì công việc bận rộn, phần vì cũng không biết phải nói gì. Thỉnh thoảng, tôi có việc đi qua phố nhà hai cụ, cứ tự hỏi không biết cặp “người mẫu” đặc biệt ấy giờ ra sao…

Bẵng đi bốn mùa, một cái Tết nữa đang đến và nỗi sợ mơ hồ về sức khoẻ mong manh của người già giục tôi trở lại thăm họ. Bức ảnh thứ hai chính là hình ảnh mới nhất của đôi vợ chồng đầu tiên trong số rất nhiều đôi vợ chồng (hoặc sắp là vợ chồng) mà tôi đã chụp trong năm nay. Sau 363 ngày, nhờ giời, hai cụ vẫn khoẻ, và vẫn nhớ tôi.