Trần Thu Trang Rotating Header Image

nhặt ra từ facebook

Ngộ chữ VS. Thợ khệnh

Có nhà nọ sửa sang phòng ốc, thiết kế hơi ngoắt ngoéo theo kiểu tận dụng không gian tối đa. Trò này với Tây thì bình thường chứ Ta thì cũng hơi ít gặp. Thi công các hạng mục chính tạm xong, chủ nhà thuê thợ đến làm mấy thứ cũng chính không kém. Thợ người Việt, (có vẻ) không lấy gì làm chuyên nghiệp nhưng rất khệnh, như mọi khi. Thợ nhìn đống đồ đạc bản vẽ, thấy các chi tiết phức tạp, đòi hỏi sự cẩn thận chính xác cao, bèn vừa lầu nhầu chê thiết kế “không hợp lý” với lại “làm khó khó làm”, vừa cố thuyết phục chủ nhà chuyển sang dùng giải pháp “mọi người vẫn dùng”, tức là chấp nhận cách làm mà lâu nay thợ vẫn quen, tức là dùng những mẫu hàng chợ có sẵn phiên phiến thôi cho nhanh xong việc và mau có tiền. Chủ nhà bảo thợ là chú cứ làm chuẩn như ý tưởng với lý thuyết kiến trúc nội thất ở bển đi, tiền nong không phải nghĩ. Thợ vẫn (more…)

Supreme Skills! – tay nghề Nhật, thái độ Nhật

Một trong những chương trình mình thích nhất là Supreme Skills! của kênh NHK. Mỗi tuần một số, mỗi số dài có 30 phút với hai người dẫn chương trình và hai nhóm (tạm gọi là) thí sinh có ngoại hình không mấy bắt mắt, Supreme Skills! – mình tạm dịch là “Tay nghề thượng thừa!” – là một chương trình truyền hình mà Việt Nam có mua bản quyền cũng chưa chắc đã sản xuất được. Đơn giản vì (more…)

Để hôn em lần nữa – phần viết thêm cực ngắn

1. Quỳnh đi dạy ở một trung tâm tiếng Anh cho trẻ con, địa điểm cũng gần tòa soạn nên Đăng nghiễm nhiên nhận nhiệm vụ đưa đi đón về. Một hôm, anh có việc, đến muộn chừng mười phút và thấy Quỳnh đang trò chuyện say sưa với một nhân vật nam xấp xỉ 30 tuổi, ngoại hình khá, thái độ nhã nhặn, không đeo nhẫn ở ngón áp út. Trong đầu Đăng, áp thấp nhiệt đới đang hình thành, có dấu hiệu mạnh lên thành bão. (more…)

Ngọn Hải Đăng của Thủy Quỳnh


Để hôn em lần nữa

Bài đoạt giải cuộc thi “Cuốn sách tôi yêu” tháng 11/2011 do Bách Việt Plus tổ chức.

Tác giả: Thuỳ Dung

Cuốn sách đầu tiên tôi đọc sau khi thi xong Đại học là “Phải lấy người như anh” của chị Trần Thu Trang. Dù người ta có phê phán nó thế nào thì tôi vẫn luôn coi đó là 1 cuốn sách hay, đặt trên giá sách nhỏ xíu đã chật cứng đủ thứ tài liệu thay vì cất nó trong thùng. Tôi thích những đoạn đối thoại thông minh, gai góc và nhiều khi đanh đá của những nhân vật trong truyện chị viết. Rồi tôi ngỡ ngàng khi đọc “Để hôn em lần nữa”. Dường như có sự đổi khác trong phong cách viết của chị khiến tôi khó thích ứng nhưng rồi vẫn bị cuốn theo từng trang sách. Khi gấp trang cuối cùng lại tôi rất muốn (more…)

Tản mạn về chị Trang và “Để hôn em lần nữa”

Để hôn em lần nữa

Bài tham dự cuộc thi “Cuốn sách tôi yêu” tháng 11/2011 do Bách Việt Plus tổ chức.

Tác giả: Phạm Thanh Thảo

Mình là một đứa khá kén trong việc mua sách! Không phải vì chuyện mình thâm thúy sâu xa gì cho cam, chỉ là do… không có tiền. Hồi học cấp 2, mình thực hành chính sách đi mượn là chính, từ đủ bộ Harry Potter, đến Cuốn theo chiều gió, rồi cả Đội đặc nhiệm nhà C21, vân vân và vân vân. Lên cấp 3, mình bắt đầu có quỹ đen, dành cho những ti tỉ những thứ mà một đứa con gái đến tuổi mơ mộng và điệu cần tiêu nhưng không thể mở mồm xin tiền bố mẹ. Trong ti tỉ cái thứ cần tiêu ấy, có một thứ luôn ngốn của mình nhiều nhất: sách (mà cụ thể ra là truyện). Vẫn là vì lí do “đầu tiên” ấy, mình luôn tìm hiểu kĩ lưỡng trước khi mua truyện, truyện viết có hay không, nội dung về cái gì, giá cả thế nào, giấy có xịn không, bìa có đẹp không, vân vân và vân vân… Tuy nhiên, chỉ có một vài quyển sách không bị dán mác này với mình. Đó là những quyển có dòng chữ be bé ghi tên tác giả, một là Tân Di Ổ, hai, (dĩ nhiên) là Trần Thu Trang!

Cuốn đầu tiên của chị Trang mà mình đọc là “Cocktail cho tình yêu” hồi cuối năm lớp 10. Hồi đấy “Cocktail cho tình yêu” đã tái bản lần thứ 2, giá bìa 34.000 đồng. Tình cờ mua vì thích câu nhận xét ở bìa 4: “Cảm giác đầu tiên khi đọc xong Cocktail cho tình yêu giờ tôi vẫn nhớ rõ. Tôi cứ thế mơ màng nhìn ra cửa sổ và tôi mỉm cười với chính mình”. Vẫn nhớ như in lúc mình đọc xong truyện, không mơ màng nhìn ra cửa sổ, mình chỉ ngửa mặt lên trần nhà và mỉm cười với mấy con thạch sùng!!!! (more…)