Trần Thu Trang Rotating Header Image

nhặt ra từ facebook

Thảm hoạ của chúng ta và phản ứng của chúng nó

Xin mời bấm vào ảnh để xem chú thích.

Xin mời bấm vào ảnh để xem chú thích.

Vì truyền thống gia đình, mình khá chăm xem tin tức quốc tế, cũng hay để ý các tin về thiên tai, thảm hoạ. Hôm nay, nhân đọc bài “Thế giới khâm phục Nhật Bản” trên VnExpress (http://bit.ly/gvxuu2), mình nghĩ nghĩ rồi thử tạm phân loại cách phản ứng của truyền thông và khán/độc giả quốc tế với các nước gặp thảm hoạ như sau:

- Khi thảm hoạ xảy ra ở các nước nhỏ, nghèo, kém cỏi (VD: Động đất ở Haiti, giẫm đạp ở Cambodia), thái độ của truyền thông quốc tế sẽ là thương hại nhưng ẩn chứa sự coi thường, kiểu như: “Thảm hoạ hả? Khiếp, sao chúng mày chết gì lắm thế, mà toàn chết không đáng, chính phủ chúng mày bại não à!”. (more…)

Minh niên y thực tương hà như?

dscn0211copy

1. Tên bài là một câu trong bài Đỗ Lăng tẩu của Bạch Cư Dị, nghĩa là “Sang năm cơm áo sẽ ra sao?”. Thơ làm cách đây khoảng 1100 năm, đọc vẫn thấy như mới, nhất là đoạn hoàng thượng xuống chiếu tha hết thuế khi 10 nhà thì 9 nhà đã nộp. Chắc báo cáo thành tích của cán bộ đời Đường sẽ phải có câu “Chủ trương đúng đắn nhưng triển khai còn chậm”.

2. Khỏi cần chờ đến sang năm, ngay đầu năm nay mình đã phải tự hỏi cơm áo sẽ ra sao. Vấn đề nổi cộm của người Việt là (more…)

Vụn & nhảm ngày 23 tháng Chạp

Thống kê sau nửa buổi đứng hứng rét bên hồ Xã Đàn, quận Đống Đa, Hà Nội:

  • Cứ 10 người thả cá tiễn ông Táo thì có 3.5 người quẳng cả cá lẫn túi nylon xuống hồ*, 4 người thả cá rồi vứt túi lên vỉa hè, 1 người thả cá rồi đem túi đi thêm một đoạn cho vào thùng rác công cộng, 1 người còn lại thì không để cá trong túi mà để cá trong gáo/hộp/xô – hất cá xuống hồ xong thì đem đồ đựng về.
  • 100% số người lái ô tô đi thả cá quẳng cả cá cả túi xuống hồ (100% vì có mỗi 1 xe, mang biển số Hà Nội – cụ thể là 30… – xx66).
  • 80% số người thả cá mà giữ lại túi không đi xe biển số Hà Nội (vì họ đi xe biển ngoại tỉnh hoặc không đi xe).
  • 60% số người quẳng cả cá lẫn túi nylon xuống hồ là phụ nữ chưa già và ăn mặc đẹp.
  • 40% số người đi qua hiện trường kêu ca về ô nhiễm và ý thức.
  • 20% trong số những người kêu ca dừng lại, cúi xuống, gom túi nylon ướt vứt vào thùng.

____________

* Tạm tính là 3.5 người vì có người quẳng xong thì bị người khác nhắc nên lấy sào khều túi lên.

Ngoài ra, còn một người không thả cá, không kêu ca, chỉ nhặt túi nylon, chụp ảnh và nghĩ ra những điều nhảm nhí sau:

  1. Không nên cắm biển ghi chung chung là “Giữ hồ trong sạch” mà phải ghi rõ “Chỉ thả cá xuống hồ, những thứ khác mời cho vào thùng rác”.
  2. Không nên để cho phụ nữ chưa già và ăn mặc đẹp đi thả cá, vì họ sợ bẩn nên sẽ vứt nguyên túi xuống nước.
  3. Không nên tự hào là người Hà Nội, kể cả Hà Nội gốc lẫn Hà Nội ngọn.

Nhặt ra từ Facebook (2)

Đặc trưng (hay nhược điểm?) của Facebook là thông tin trôi đi rất nhanh. Điều này khiến những tuyên bố tuy nhảm nhí nhưng cũng có lý hoặc buồn cười của mình nhanh chóng bị cả người viết lẫn người đọc quên phứt. Tiếc rẻ như thế nên mình quyết định từ giờ thỉnh thoảng sẽ gom vài câu có cùng chủ đề vào một bài trên blog để dễ bề tìm lại, phòng khi viết tác phẩm nào đó mà cần tới thì đỡ phải ngụp lặn lội “view older post” trên Facebook. Và chủ đề lần này là…

img_9958ecopy

Hà Nội

- Hà Nội như một mụ gái già đi phẫu thuật căng da mặt và hút mỡ bụng nhưng gặp lang băm nên thay vì căng da mặt và hút mỡ bụng thì làm ngược lại, căng da bụng và hút mỡ mặt. Chỗ cần to thì teo, chỗ cần teo thì to. (Phát biểu về những thay đổi của Hà Nội hiện đại)

- Nghĩ lại nhiều lúc thấy tội của đám nhà văn rất nặng, toàn ca ngợi những của nợ của tội gì ở Hà Nội rồi làm dân tình tưởng thật, nhắc lại như vẹt. (Phát biểu khi thấy quá nhiều người yêu Hà Nội qua những hình tượng “một phần thật chín phần huyễn hoặc” trong văn chương)

- Hoa sữa chỉ nên nở trong thơ, nhạc và trong đầu óc hoang tưởng của những đứa vừa tịt mũi vừa to mồm “yêu Hà Nội”. (Phát biểu khi trong phòng nồng nặc sặc sụa mùi hương của cây hoa sữa gần nhà)

- Người Hà Nội hiện nay cần những nét đẹp khác. (…) Hãy để những nét đẹp xưa cũ vĩnh viễn trôi vào quá khứ chứ đừng đem nó ra làm chuẩn mực cho cuộc sống hôm nay. (Nói với những kẻ đang đòi gái Hà Nội thế kỷ 21 phải cư xử như nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết của Tự lực văn đoàn)

- Everything is such a weird mixture! I hardly say I love it, but I’ll deadly miss it when I have to leave! (Kể về Hà Nội cho một đồng nghiệp nước ngoài)

Lời ghi trên phố Đinh Lễ*

Một góc phố Đinh Lễ, mùa thu 2009

Một góc phố Đinh Lễ, mùa thu 2009

Gái 1: Giờ tìm đâu được một anh sáng sủa mà không điệu đà, tinh tế mà không tủn mủn, phóng khoáng mà không hoang đàng, quyết đoán mà không phũ phàng, mê muội yêu mình nhưng lại tỉnh táo với những con khác nhỉ?
Gái 2: Sang hiệu sách bên kia đường, dãy bên trái…
Gái 1: Đang vắng teo mà, có ai đứng đâu…
Gái 2: Không phải đứng, mà là nằm, trong truyện sến của Trần Thu Trang.

* Đinh Lễ là một phố nhỏ gần hồ Hoàn Kiếm, bên dãy số lẻ san sát hiệu sách.