Trần Thu Trang Rotating Header Image

nhặt ra từ facebook

Dịch nCoV – Nguy của người này và cơ của người khác

Dịch viêm phổi do chủng mới của virus Corona (nCoV) này làm rất nhiều ngành hết cả hơi. Các khách sạn, homestay, hãng lữ hành du lịch, hãng hàng không và bộ sậu dịch vụ kèm theo, rạp chiếu phim và nhà hát, sân vận động và nhà thi đấu, đình đền chùa phủ… đang méo hết cả mặt. Ngay cả các ngành có vẻ đang hưởng lợi như dược và vật tư thiết bị y tế cũng hết cả hơi, chỉ là theo cách khác. Dù vậy, mình thấy việc guồng quay xã hội bắt buộc phải chậm lại cũng có cái hay.

Bố mẹ dành thời gian bên con, quan sát và có thể nhận ra ở con những điều cần điều chỉnh mà lâu nay đã tồn tại nhưng bị lịch học, lịch chơi dày đặc che phủ.

Trẻ con có thời gian “detox” những kiến thức đã bị nhồi ở trường và học những bài học khác, chẳng hạn như cách đối mặt với nỗi buồn chán và cô đơn.

Các khu du lịch đang phát triển quá nóng, quá “touristy” đến mức ngợp bê tông ngập rác thiếu nước ngọt mất bản sắc như Sapa, Hội An, Đà Lạt… được giảm tải, phục hồi.

Các loại hình kinh doanh phát sinh từ nhu cầu tránh chung đụng như nền tảng thanh toán không dùng tiền mặt và làm việc, giải trí online sẽ nhân cơ hội phát triển phổ biến hơn.

Các ngành sản xuất lâu nay dựa quá nhiều vào TQ sẽ phải cố gắng đa dạng hoá nguồn nhập nguyên liệu hoặc xuất sản phẩm để sau này đỡ phụ thuộc.

Dân tình được làm quen với việc ai cũng có thể nêu ý kiến, cũng có thể được khen hoặc bị chửi, không khí thảo luận cởi mở như này tưởng như làm xã hội hỗn loạn nhưng cái đúng luôn thắng thế.

Các đầy tớ có thể thực hành “social listening” và ghi điểm với quần chúng trước đội hại, à nhầm, đại hội như một cách vận động bầu cử theo định hướng XHCN.

Viết đến đây bỗng thấy mùa Corona-mới năm nay cũng không đến nỗi tệ.

Bài thơ trong cuốn sổ bìa có chữ “Nhân Dân”

Những ngày này thấy thật rõ chua cay
Thấy cả những người lâu nay ngỡ rõ.
Trông đợi từng tiếng thở dài thật nhỏ
Để tin mình không đến nỗi một mình.
Những người chết chẳng kịp đợi bình minh
Về nguyên tắc, vẫn gọi nhau “đồng chí”.
Những kẻ sống đang giằng nhau chiếm lý
Giật lìa sao nổi hai chữ “đồng bào”?
Thà cứ ngơi tay câm miệng ngẩng đầu
Đằng nào chuông chả nguyện hồn lần lượt!
Ngàn năm lật lại chỉ còn đôi vết xước
Trên chiếc thẻ tre chép sử xanh mờ.

(Trần Thu Trang, đêm 14/01/2020)

Hỏi đáp với Diều Hâu 9 – Chi tiêu cho khỏi liêu xiêu gia đình

“Chị Diều Hâu thương mến,

Chuyện của vợ chồng em không có gì nghiêm trọng nhưng em viết hơi dài. Em biết chị không ngại đọc nên chị cứ coi như em giãi bày tâm sự thôi ạ.

Em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, gia đình cơ bản, điều kiện trung bình. Chồng em người ở tỉnh, gia đình khó khăn, ra HN làm thợ đã hơn chục năm. Bọn em gặp nhau khi cả hai đều hơi ế rồi nên tìm hiểu cưới xin khá vội.

Khi mới lấy nhau, hai đứa bọn em đều có công việc ổn định, tổng thu nhập gần 30tr/tháng nên thuê chung cư thương mại sống khá thoải mái. Chồng em là thợ kỹ thuật nên khô khan nhưng chiều vợ, yêu gia đình. Dù nhìn chung hai đứa không có mâu thuẫn gì, em biết anh ấy vẫn ít nhiều không hài lòng về quan điểm sống và chi tiêu của em. (more…)

Hỏi đáp với Diều Hâu 8 – Con nói ngọng không phải do phong thuỷ

“Chị Diều Hâu thương mến,

Con trai em năm nay 5 tuổi nhưng nói ngọng khủng khiếp, ngọng đủ đường chị ạ. Khi con nói thì người lần đầu nghe sẽ không hiểu nổi một nửa, mà phải cần em hoặc chồng em ‘phiên dịch’. Ngay cả chồng em cũng mới hiểu được khoảng 80% lời con. Chị có biết thầy cô nào dạy chữa nói ngọng thì chỉ giúp em, để em đưa con đến, kẻo năm sau con vào lớp 1 mà thế này thì nguy quá…”

Chào em,

Chị rất tiếc phải thông báo với em rằng chị chẳng biết thầy cô nào dạy chữa nói ngọng chuyên nghiệp. Tuy nhiên, chị biết một cô có thể giúp em soi rọi vấn đề nói ngọng dưới ánh sáng lý luận để nắm bắt nguyên nhân và tìm cách giải quyết, chính là cô Diều Hâu đây.

Trước hết, em hãy nghĩ về những người dân tộc thiểu số ở Sapa. Hẳn em cũng từng nghe nói nhiều người Dao hay H’Mong trên đó, nhất là đám trẻ con lít nhít, không sõi tiếng Kinh nhưng tiếng Anh thì làu làu, mà phát âm giọng English quốc tế kiểu đọc hello là hờ-lấu hẳn hoi chứ không phải Vietlish kiểu hello thành hê-lô đâu. Em có bao giờ tự hỏi tại sao không? Đơn giản vì (more…)

Hỏi đáp Diều Hâu 7 – Vượt qua nỗi sợ đối phó các loại thợ

“Chị Diều Hâu thương mến,

Em là single mom, ba của con em đã bỏ ra HN từ lúc em mới bầu mấy tháng. Mọi chuyện cũng khó khăn với em nhưng em ráng vượt qua nên cuộc sống của hai mẹ con đã tạm ổn. Em mua chung cư trả góp, mỗi tháng trả cả gốc và lời gần chục triệu. Bởi vì nợ ngân hàng còn nặng như vậy nên em không có nhiều tiền mua sắm đồ đạc xịn, tủ lạnh, máy giặt, máy lạnh đều là đồ người ta thanh lý trên mạng. Hôm trước, một chú ở cùng tầng với em gọi thợ bảo dưỡng máy giặt. Trước khi bảo dưỡng thì không thấy có vấn đề gì, bảo dưỡng xong rồi thì máy hỏng tới nỗi chú ấy phải bán rẻ cho thợ rồi mua máy mới. Em thấy trường hợp của chú ấy như vậy em rất lo. Em phụ nữ không rành về kỹ thuật, lỡ trong nhà hỏng hóc gì chắc em làm mồi ngon cho thợ quá chị ơi! Chị có kinh nghiệm gì chia sẻ cho em đỡ run đi chị!”

Chào em,

Em gặp đúng người rồi đấy. Chị không dám nhận mình là chuyên gia đối phó các kiểu thợ nhưng cũng đã có trên 30 năm kinh nghiệm quan sát các “thủ đoạn” của thợ đối với khách hàng là single mom.

Như chị đã nhiều lần tâm sự, bố chị đã mất từ năm 1985. Suốt từ đó đến nay, mỗi khi gặp các vấn đề đòi hỏi bàn tay đàn ông trong nhà, mẹ chị phải nhờ vả nhiều người. Trải qua nhiều năm với không ít mất mát đau xót, mẹ chị có một danh sách thợ quen dài như sớ Táo quân năm nhuận, nhưng câu “càng quen càng lèn cho đau” luôn hiện diện, nên chị phải trang bị thêm quy trình ba bước đối phó với vấn đề đồ đạc hỏng hóc như sau:

Bước 1: (more…)