Trần Thu Trang Rotating Header Image

ghi chép vụn vặt

Dịch nCoV – Nguy của người này và cơ của người khác

Dịch viêm phổi do chủng mới của virus Corona (nCoV) này làm rất nhiều ngành hết cả hơi. Các khách sạn, homestay, hãng lữ hành du lịch, hãng hàng không và bộ sậu dịch vụ kèm theo, rạp chiếu phim và nhà hát, sân vận động và nhà thi đấu, đình đền chùa phủ… đang méo hết cả mặt. Ngay cả các ngành có vẻ đang hưởng lợi như dược và vật tư thiết bị y tế cũng hết cả hơi, chỉ là theo cách khác. Dù vậy, mình thấy việc guồng quay xã hội bắt buộc phải chậm lại cũng có cái hay.

Bố mẹ dành thời gian bên con, quan sát và có thể nhận ra ở con những điều cần điều chỉnh mà lâu nay đã tồn tại nhưng bị lịch học, lịch chơi dày đặc che phủ.

Trẻ con có thời gian “detox” những kiến thức đã bị nhồi ở trường và học những bài học khác, chẳng hạn như cách đối mặt với nỗi buồn chán và cô đơn.

Các khu du lịch đang phát triển quá nóng, quá “touristy” đến mức ngợp bê tông ngập rác thiếu nước ngọt mất bản sắc như Sapa, Hội An, Đà Lạt… được giảm tải, phục hồi.

Các loại hình kinh doanh phát sinh từ nhu cầu tránh chung đụng như nền tảng thanh toán không dùng tiền mặt và làm việc, giải trí online sẽ nhân cơ hội phát triển phổ biến hơn.

Các ngành sản xuất lâu nay dựa quá nhiều vào TQ sẽ phải cố gắng đa dạng hoá nguồn nhập nguyên liệu hoặc xuất sản phẩm để sau này đỡ phụ thuộc.

Dân tình được làm quen với việc ai cũng có thể nêu ý kiến, cũng có thể được khen hoặc bị chửi, không khí thảo luận cởi mở như này tưởng như làm xã hội hỗn loạn nhưng cái đúng luôn thắng thế.

Các đầy tớ có thể thực hành “social listening” và ghi điểm với quần chúng trước đội hại, à nhầm, đại hội như một cách vận động bầu cử theo định hướng XHCN.

Viết đến đây bỗng thấy mùa Corona-mới năm nay cũng không đến nỗi tệ.

Nếu phải chọn…

Đầu ngõ nhà mình có một cái chợ cóc. Qua chợ cóc là đến một dãy dăm quán bia. Tầm chiều tối, mình thường đi dọc ngõ để về nhà và lướt qua những gương mặt. Đầu tiên là những gương mặt phụ nữ cau có tất tả vì mua mua bán bán ở chợ cóc. Sau đó là những gương mặt đàn ông vui vẻ thảnh thơi uống uống ăn ăn ở quán bia.

Đôi khi, mình nghĩ hẳn phải có người đàn ông nào đó trong số những người đàn ông đang rung đùi ở quán bia là chồng của một người phụ nữ nào đó trong số những người phụ nữ đang bới chọn ở chợ cóc.

Người phụ nữ ấy đi chợ để nấu cơm tối, nhưng sẽ phải nấu một mình rồi ăn một mình hoặc ăn với (những) người không phải là chồng, vì người chồng sẽ ngồi ở quán bia đến tối muộn mới về. Hôm nay là ngày mà người ta gọi là ngày phụ nữ. Chưa đến tầm chiều tối nên mình không biết tình hình có khác mọi ngày không.

Các bạn thích một ông chồng thường về nhà ăn cơm tối nhưng quên mua hoa tặng vợ vào ngày 8-3 hoặc 20-10, hay một ông chồng nhớ mua hoa tặng vợ vào các ngày kể trên nhưng thường xuyên không về nhà ăn cơm tối?

20.10.2013

Ngộ chữ VS. Thợ khệnh

Có nhà nọ sửa sang phòng ốc, thiết kế hơi ngoắt ngoéo theo kiểu tận dụng không gian tối đa. Trò này với Tây thì bình thường chứ Ta thì cũng hơi ít gặp. Thi công các hạng mục chính tạm xong, chủ nhà thuê thợ đến làm mấy thứ cũng chính không kém. Thợ người Việt, (có vẻ) không lấy gì làm chuyên nghiệp nhưng rất khệnh, như mọi khi. Thợ nhìn đống đồ đạc bản vẽ, thấy các chi tiết phức tạp, đòi hỏi sự cẩn thận chính xác cao, bèn vừa lầu nhầu chê thiết kế “không hợp lý” với lại “làm khó khó làm”, vừa cố thuyết phục chủ nhà chuyển sang dùng giải pháp “mọi người vẫn dùng”, tức là chấp nhận cách làm mà lâu nay thợ vẫn quen, tức là dùng những mẫu hàng chợ có sẵn phiên phiến thôi cho nhanh xong việc và mau có tiền. Chủ nhà bảo thợ là chú cứ làm chuẩn như ý tưởng với lý thuyết kiến trúc nội thất ở bển đi, tiền nong không phải nghĩ. Thợ vẫn (more…)

Supreme Skills! – tay nghề Nhật, thái độ Nhật

Một trong những chương trình mình thích nhất là Supreme Skills! của kênh NHK. Mỗi tuần một số, mỗi số dài có 30 phút với hai người dẫn chương trình và hai nhóm (tạm gọi là) thí sinh có ngoại hình không mấy bắt mắt, Supreme Skills! – mình tạm dịch là “Tay nghề thượng thừa!” – là một chương trình truyền hình mà Việt Nam có mua bản quyền cũng chưa chắc đã sản xuất được. Đơn giản vì (more…)

Chu bình và mặc bình

1. Tết năm nay rét đậm, mình ở tịt trong nhà đọc sách. Nếu tính cả truyện sến thì số sách mình đã đọc từ đầu năm (âm lịch) đến giờ phải lên tới 30 cuốn. Hồi xưa, việc đọc với mình chỉ đơn thuần là biết anh này yêu chị kia rồi có cưới được nhau hay không. Nay thì cầm quyển sách lên là phải xem xét đủ thứ, từ cách phân vai chia chương thắt nút mở nút của tác giả, cách chọn từ ngắt câu của dịch giả, đến cách dàn trang chọn font vẽ bìa và dòng xi-nhê “in xong và nộp lưu chiểu”. Âu cũng là bệnh nghề nghiệp!

2. Từ cách đây tầm 10 năm, mình đã có thói quen kè kè theo cái bút khi đọc sách. Lý do ban đầu là vì muốn chú thích một số chỗ – thường là điển tích điển cố – cho đứa em đọc sau dễ hiểu hơn. Theo thời gian, cả mức độ hiểu biết, nhất là hiểu biếtvề ngành xuất bản, lẫn mức độ khó tính và nhảm nhí nhố nhăng của bản thân đều tăng, những thứ ghi thêm vào sách của mình càng ngày càng đa dạng: những biểu tượng cảm xúc kiểu chat chit cho những đoạn hài hước hoặc lâm ly, những dấu hỏi cho những nghi vấn về logic tác phẩm hay từ ngữ có vẻ chưa chuẩn, những dấu chấm than cho những câu ấn tượng, cả ấn tượng rất tốt lẫn rất xấu… Trong một cuốn phi hư cấu (xin phép không nêu nhan đề) mà mình vừa đọc hôm mùng mấy Tết, mình đã ghi: “Người dịch bị dở hơi!”.

Truyện Kiều, bản chép tay chữ quốc ngữ của Trần Thu Trang

3. Thói quen để lại lời bình của bản thân vào sách khi đọc sách là thói quen của nhiều người theo nghề chữ nghĩa. Trong một số bản Kiều cổ, nhất là những bản chữ Nôm chép tay, thỉnh thoảng lại bắt gặp những lời bình viết bằng mực đỏ (chu bình) và mực đen (mặc bình). Sở dĩ phải có hai màu mực là vì có nhiều hơn một người đọc và bình, mỗi người viết một màu để phân biệt. Một trong số những lời bình mình nhớ nhất là của Nguyễn Lượng – em cùng cha khác mẹ của Nguyễn Du – dành cho câu “Thuý Vân chợt tỉnh giấc xuân” trong đoạn Kiều sắp rời nhà bán mình chuộc cha, rằng: “Phụ tù, tỷ mại, chỉ quản hôn thuỵ” (Tạm dịch: Cha đi tù, chị bán mình, mà cứ ngủ mê mệt).

4. Sở dĩ có mấy dòng ghi chép vụn vặt này vì hôm nay mình vào Facebook, thấy một người bạn của mình viết về chuyện chị ấy đọc cuốn “Việt sử tiêu án” của Ngô Thì Sĩ, đến những đoạn “sử thần bàn rằng” lại buồn cười. Sử xưa ghi chép cô đọng (có lẽ vì điều kiện kỹ thuật không cho phép), giọng văn trung tính, ít phân tích nguyên nhân kết quả hô khẩu hiệu cái gì cũng nhờ thiên tài Đảng ta như sử nay, muốn biết quan điểm của người chép sử, chỉ có thể tìm trong những đoạn chu bình mặc bình ấy thôi.

5. Viết đến đây, chợt nghĩ, không biết sách của mình có ai ghi gì bên lề hay không…