Trần Thu Trang Rotating Header Image

bài dịch

Tình yêu – Trương Ái Linh

valentine2011

Tác giả: Trương Ái Linh (1920-1995)

Chuyện này có thật.

Có cô thôn nữ, con nhà khá giả, đẹp người, nhiều đám mai mối nhưng đều không thành. Năm ấy, nàng mới mười lăm mười sáu tuổi thôi, vào một đêm xuân, nàng ra đứng ngõ sau, vịn tay lên cây đào. Nàng nhớ nàng mặc một chiếc áo màu xanh thật nhạt. Chàng trai nhà bên, từng gặp nàng nhưng chưa bao giờ chào hỏi, đi qua, cách không xa, chợt dừng, nhẹ nhàng lên tiếng: “Ơ, em ở đây rồi à?”. Nàng không nói gì thêm, chàng cũng không nói gì, đứng một lát rồi ai đi đường nấy.

Cứ như vậy rồi thôi.

Sau đó, cô gái ấy bị họ hàng bắt ép, gả bán đi huyện khác xa quê, lại bị gả đi bán lại đôi ba bận nữa. Trải qua bao cảnh gió dập sóng dồi, đến khi về già, chuyện mà nàng vẫn nhớ và thường nhắc nhất vẫn là người trai trẻ bên dưới tán đào sau ngõ, vào cái đêm xuân nọ.

Giữa hàng ngàn người, ta gặp người ta gặp, giữa hàng vạn năm thời gian vô tận xa xôi, không sớm một bước, cũng chẳng muộn một bước, đúng lúc lướt qua nhau, cũng chẳng nói được gì, chỉ nhẹ nhàng lên tiếng: “Ơ, người ở đây rồi à?”.

Tháng 4 năm 1944

Trần Thu Trang dịch

Mười năm (5 – hết)

vinhtu02

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Dịch thô (convert): Candy_heart
Dịch không-thô-lắm: Trần Thu Trang

Như đã hứa, mình tiêu diệt xong truyện này trong thời hạn 10 ngày. Mình sẽ trở lại với “Truyện chưa có tên” sớm thôi. Yêu các bạn!

______________________

Giọng anh dịu hẳn lại: “Đi chơi bóng.”

Anh lái xe đưa Tứ Nguyệt đến một khu phố mà cô chưa tới bao giờ, mở cốp sau lấy ra một quả bóng rổ ném cho cô: “Còn nhớ ba bước lên rổ không?”

Tứ Nguyệt cười méo xẹo, rồi lại không nỡ từ chối ý tốt của anh.

“Sai rồi! Chân kia!”

“Chạy bước rồi!”

“Bao năm rồi mà không tiến bộ là sao?”

Cô mắc lỗi liên tục, cuối cùng ôm luôn bóng chạy thẳng đến chân cột rổ, ném mạnh. Trong bóng tối lờ mờ chỉ thấy “bịch” một tiếng rồi bóng bật trở lại mặt cô. Tứ Nguyệt vừa định tránh thì đã có người bên cạnh vươn tay, dễ dàng bắt lấy quả bóng.

“Thế nào? Thấy đỡ hơn không?” – Nguỵ Vũ Thừa lơ đãng xoay bóng – “Nếu vẫn chưa thấy đỡ, tớ còn có tuyệt chiêu.”

Vận động một lúc xong, tâm trạng đúng là khá hơn nhiều, Tứ Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, tự hỏi cái gì mới là tuyệt chiêu. (more…)

Mười năm (4)

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Dịch thô (convert): Candy_heart
Dịch không-thô-lắm: Trần Thu Trang

________________

Bất giác Tứ Nguyệt lại đỏ mặt. Cô nuốt hết ngụm rượu trong miệng, không dám nhìn phản ứng của ai, chẳng thể làm gì hơn là chỉ bừa vào anh chàng ngồi cạnh: “Bé Bự, hồi cấp 3, tớ thầm yêu cậu đấy!”

“Bé Bự”, bây giờ cao gầy chứ không béo nữa, tỏ ra kinh hãi: “Thật à? Mình ngồi cùng bàn lâu thế, sao cậu không nói sớm? Nếu biết thì tớ đã chả cưới vội, chờ cậu.”

Cả lũ cười ha hả, cũng tha cho Tứ Nguyệt.

Tối nay, vì Nguỵ Vũ Thừa mới về, không khí càng thêm hào hứng, quay đi quay lại đã gần nửa đêm.

Ra khỏi quán, cả lũ phân công ai ngồi chung xe với ai. Hỏi một vòng, hoá ra Nguỵ Vũ Thừa và Tứ Nguyệt lại về cùng đường, Đỗ Phi đẩy luôn Tứ Nguyệt sang phía anh: “Nhớ đưa người ta về nhá!”

Đỗ Phi được bạn trai qua đón rồi, Tứ Nguyệt hơi lúng túng, đành lên xe với Nguỵ Vũ Thừa. Cô hơi say nhưng (more…)

Mười năm (3)

troixanhmaytrang2009

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Dịch thô (convert): Candy_heart
Dịch không-thô-lắm: Trần Thu Trang

Dịch đến đây mình mới thấy là truyện này phải kéo dài hơn mình tưởng, đến 5 hoặc 6 phần mới vừa, nhưng mình hứa vẫn sẽ kết liễu đời nó trong vòng 10 ngày kể từ ngày đưa phần 1. :D

________________

“Cậu không phải trượt thể dục đấy chứ?”

“Ừm…” – Tứ Nguyệt thấy ngượng cả người.

“Tuần này tớ dạy cậu, nhưng cậu phải làm văn cho tớ cơ.” – Nguỵ Vũ Thừa cười ranh mãnh khoe hàm răng trắng tinh.

“Được rồi!”

Tứ Nguyệt là học sinh ngoan, thẳng thắn thông minh, thành tích học tập lại tốt, đối xử với ai cũng nhiệt tình. Mấy cậu trong đội bóng rổ đều sẵn sàng giúp cô luyện tập, bởi vì cô hiền, có bị cười là chơi kém, toàn mắc lỗi chạy bước, cô cũng không tức giận.

Đến ngày thi, Tứ Nguyệt cuối cùng cũng ném được đủ sáu quả vào rổ trong thời gian quy định. Cô chống tay lên đầu gối, há mồm thở dốc, ngoảnh về phía ông tướng Nguỵ Vũ Thừa đang ung dung bên kia, giơ ngón tay hình chữ V.

Nguỵ Vũ Thừa từ lan can nhảy xuống, vỗ vỗ tay: “Đi, mình đi ăn mừng tí đã!” (more…)

Mười năm (2)

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Dịch thô (convert): Candy_heart
Dịch không-thô-lắm: Trần Thu Trang

________________

Tim Tứ Nguyệt bỗng nhiên đập nhanh hơn. Cô cúi thấp đầu giấu mặt rồi uống một ngụm lớn chất lỏng màu tím sẫm trong ly. Bên tai cô, những tiếng kêu kinh ngạc thán phục vang lên.

“Tớ không hoa mắt chứ, Nguỵ Vũ Thừa à?”

“Thiên tài trẻ tuổi về lúc nào thế?”

“Ai gọi cậu đấy?”

Nhận bao ánh mắt đổ dồn vào, Nguỵ Vũ Thừa có vẻ thản nhiên điềm tĩnh hơn tất cả mọi người. Anh lần lượt bắt tay từng bạn học cấp 3, người thì vẫn nhớ tên, người thì không nhớ nên phải giới thiệu lại, bầu không khí thân mật dễ chịu.

Đến lượt Tứ Nguyệt, anh mỉm cười đầy ý vị sâu xa, chỉ nói: (more…)