Trần Thu Trang Rotating Header Image

bài dịch

Lòng dạ của bố vợ – Trương Ái Linh

Tác giả: Trương Ái Linh (1920-1995)

Chuyện này của Pháp. Những câu chuyện của người Pháp dù có lấy bối cảnh nhà quê mộc mạc cực kỳ vẫn ẩn chứa một kiểu giễu cợt tinh quái. Câu chuyện kể về những người dân trên dãy Alps, những người thường xuyên phải đối mặt với núi lở, mưa đá, lạc đường, tuyết vùi, đủ loại nguy hiểm. Một ông già có cô con gái xinh đẹp, ông đặt tiêu chuẩn kén rể rất ngặt nghèo, mọi người thật bó tay với ông. Có một anh chàng gặp đúng dịp cứu sống ông lão. Anh ta nghĩ, ngon rồi, chắc chắn được vợ. Một anh chàng khác có vẻ ranh ma hơn lại bày mưu giả vờ chính mình gặp nạn cho ông lão ra tay cứu vớt, để từ nay về sau ông có thấy anh ta thì sẽ hớn hở ôm hôn chào đón, vì sự tồn tại của anh ta luôn nhắc nhở mọi người rằng ông thật dũng cảm làm sao.

Cứ phải coi người có ơn cứu mạng mình kia như thánh sống cũng chả sung sướng gì, ông lão đem con gái gả cho anh chàng ranh ma. Trước đám cưới, anh chàng say rượu phun ra sự thật, ông già biết mình bị lừa bèn đòi con gái về – nhưng cái kết này quá vớ vẩn.

Tháng 4 năm 1945

Trần Thu Trang dịch

Bài liên quan:

Ba mùa – Christina Rossetti

Ảnh: Gutenberg.org

Three seasons

“A cup for hope!” she said,
In springtime ere the bloom was old:
The crimson wine was poor and cold
By her mouth’s richer red.

“A cup for love!” how low,
How soft the words; and all the while
Her blush was rippling with a smile
Like summer after snow.

“A cup for memory!”
Cold cup that one must drain alone:
While autumn winds are up and moan
Across the barren sea.

Hope, memory, love:
Hope for fair morn, and love for day,
And memory for the evening gray
And solitary dove.

Christina Rossetti (1830 – 1894)

Dịch thơ:

Ba mùa

“Một chén cho hy vọng!”
Nàng nói trong ngày xuân
Trước lúc hoa úa tàn
Rượu vang đỏ loãng, nhạt
Trong sắc thắm miệng nàng.

“Một chén cho tình yêu!”
Những lời trầm mềm dịu
Ánh nhìn gợn nét cười
Như mùa hè sau khi tuyết thôi rơi.

“Một chén cho hoài niệm!”
Chén lạnh người cạn riêng
Khi gió thu nổi lên rền rĩ
Ngang qua biển cạn muộn phiền.

Hy vọng, hoài niệm, tình yêu
Hy vọng cho sớm mai tươi đẹp
Tình yêu cho cả ngày
Còn hoài niệm cho bóng mờ đêm tối
Và con bồ câu đơn côi.

Trần Thu Trang dịch

 

Loa đêm của doanh trại – Trương Ái Linh

dem02

Tác giả: Trương Ái Linh (1920-1995)

10 giờ khuya, tôi đọc sách dưới đèn, loa của doanh trại cách nhà không xa phát đi giai điệu quen thuộc. Mấy thang âm đơn giản, thong thả lên bổng xuống trầm, giữa thành phố lớn ồn ào này, chẳng mấy khi lòng buông lơi như vậy.

Tôi nói: “Loa lại phát đấy. Cô có nghe thấy không?”. Cô tôi bảo: “Không để ý”. Tôi sợ nghe tiếng loa hằng đêm, bởi chỉ mình tôi nghe được.

Tôi kêu: “Đấy, lại phát nữa.” Nhưng lần này chẳng biết vì sao tiếng rất nhỏ, mỏng manh, tậm tịt. Giờ đây tôi cũng chẳng hỏi cô tôi có nghe thấy hay không nữa, trong bụng ngờ rằng nào có loa gì, chỉ là ảo giác của chính mình, cho nên ngoài quạnh quẽ còn cảm thấy sợ hãi.

Nhưng đúng lúc đó, có người ở bên ngoài huýt sáo vang lừng, tự nhiên bắt theo điệu nhạc trên loa. Tôi đứng bật dậy, tràn ngập mừng rỡ và đồng cảm, chạy đến bên cửa sổ, nhưng lại không hề muốn biết đó là ai. Là người trọ tầng trên hoặc tầng dưới cùng khu nhà, hay là người qua đường.

Tháng 12 năm 1944

Trần Thu Trang dịch

__________

Lời lèo nhèo của người dịch: Trương Ái Linh nghe tiếng loa ở doanh trại đằng xa vọng lại hằng đêm, ngỡ là ảo giác, thấy người qua đường nào đó huýt sáo theo tiếng nhạc trên loa thì nhảy cẫng lên vì biết chắc tiếng loa có thực. Trần Thu Trang đang nghe thấy tiếng ếch kêu, liệu có người qua đường nào biết kêu theo ếch để nàng nhảy cẫng lên không?

Bài liên quan:

Tình yêu – Trương Ái Linh

Bài chân dung trên The Word Hanoi (05.2011)

Tên bài: The Dreamweaver
Bài: David Stout (http://wordhanoi.com)
Ảnh: Aaron Joel Santos

Mình đã xin phép tác giả dịch bài này ra tiếng Việt. Bạn nào muốn đọc bản tiếng Anh, xin vui lòng download tại đây (cả quyển tạp chí, khoảng 25MB) hoặc đây (chỉ riêng trang viết về mình, khoảng 1MB).

Người dệt mộng

wordhanoi052011

“Hà Nội trong tiểu thuyết của tôi thật như chính thành phố hiện nay” – Trần Thu Trang, cây bút viết tiểu thuyết lãng mạn nổi tiếng toàn quốc, nói – “Tôi nghĩ đây là thành phố của tình yêu.”

Trong những câu chuyện của Trang, những địa điểm lãng mạn có thực của Hà Nội không trở thành bối cảnh mà thay vào đó là những ngõ nhỏ và những quán cà phê vô danh. Giữa không gian duyên dáng ấy, các nhân vật rong chơi và rồi bị cuốn vào một mớ bòng bong tình cảm cá nhân. Đừng có hỏi Trang rằng (more…)

Tình yêu – Trương Ái Linh

valentine2011

Tác giả: Trương Ái Linh (1920-1995)

Chuyện này có thật.

Có cô thôn nữ, con nhà khá giả, đẹp người, nhiều đám mai mối nhưng đều không thành. Năm ấy, nàng mới mười lăm mười sáu tuổi thôi, vào một đêm xuân, nàng ra đứng ngõ sau, vịn tay lên cây đào. Nàng nhớ nàng mặc một chiếc áo màu xanh thật nhạt. Chàng trai nhà bên, từng gặp nàng nhưng chưa bao giờ chào hỏi, đi qua, cách không xa, chợt dừng, nhẹ nhàng lên tiếng: “Ơ, em ở đây rồi à?”. Nàng không nói gì thêm, chàng cũng không nói gì, đứng một lát rồi ai đi đường nấy.

Cứ như vậy rồi thôi.

Sau đó, cô gái ấy bị họ hàng bắt ép, gả bán đi huyện khác xa quê, lại bị gả đi bán lại đôi ba bận nữa. Trải qua bao cảnh gió dập sóng dồi, đến khi về già, chuyện mà nàng vẫn nhớ và thường nhắc nhất vẫn là người trai trẻ bên dưới tán đào sau ngõ, vào cái đêm xuân nọ.

Giữa hàng ngàn người, ta gặp người ta gặp, giữa hàng vạn năm thời gian vô tận xa xôi, không sớm một bước, cũng chẳng muộn một bước, đúng lúc lướt qua nhau, cũng chẳng nói được gì, chỉ nhẹ nhàng lên tiếng: “Ơ, người ở đây rồi à?”.

Tháng 4 năm 1944

Trần Thu Trang dịch