Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện ngắn

Mưa trên quả bí ngô

Khi một đồng nghiệp hỏi Thục tối nay có đi chơi đâu không, nàng ngẩn ra một lát mới à lên, là Halloween. Vài năm trở lại đây, những món đồ cùng hình vẽ trang trí màu đen và cam đặc trưng cho dịp lễ này đã dần trở nên quen thuộc với dân chúng, với cả những người chẳng dính dáng gì đến môi trường quốc tế. Thục mỉm cười tự giễu. Làm việc giữa một tập thể vẫn được gọi đùa là Liên hiệp quốc, nàng lẽ ra phải nhanh nhạy hơn trong việc hội nhập hay tiếp nhận văn hóa nước ngoài. Nhưng hãy tha thứ cho nàng, nàng vừa trải qua nửa năm biến động nhất cuộc đời, với những tình tiết ngỡ như (more…)

Ngôn tình cái định mệnh

1. “Ôi cái định mệnh, tao nghĩ tao gặp đúng định mệnh đời tao thật rồi mày ạ!”

Vào một buổi hoàng hôn oi bức đầu hè, Tiêu chạy bổ về phía Ớt, (more…)

Một bữa… lo

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

“Chi thích ngồi ở sảnh dưới lày hay phòng riêng trên gác. Riêng nhé, chém gió cho ló thoải mái… Em ơi, dẫn khách lên VIP 3 cho anh!” – Chàng đứng hiên ngang ở sảnh nhà hàng, khoát tay trong tư thế của một đấng quân vương đang tuần du lãnh địa và phủ dụ thần dân. Thằng cu nhân viên nhanh nhảu vâng dạ, kính cẩn dẫn thị lên cầu thang trải thảm đỏ. Những chiếc đèn có chụp thủy tinh hình vỏ sò gắn trên tường đều đã bật sáng, ánh đèn vàng hắt vào mảng tường ốp đá cẩm thạch và những chậu hoa màu kem khiến bầu không khí trở nên huy hoàng như muốn người ta sa vào những ảo tưởng vương giả. “Chỉ là chỗ ăn hải sản thôi mà!”, thị thầm dặn chính mình, “chỉ là (more…)

Phòng trống

– Nói đi, phải như nào thì cô mới đồng ý thả tôi?

Người con rể mẫu mực của bố mẹ nàng ném vào mặt nàng câu ấy khi vừa từ nhà bồ trở về. Nàng đoán cô ta có bầu, và hẳn kết quả siêu âm cho thấy cái thai mang giới tính giống chồng nàng. Không nhìn khuôn mặt vốn từng gầy gò và gần gũi của anh ta, không nhớ hình dáng vốn từng mũm mĩm và tươi tắn của chính mình, nàng lướt mắt khắp căn phòng vắng lặng, thở dài một hơi, trả lời ngắn gọn:

– Cái nhà bên L1. (more…)

Đặt chỗ cho hạnh phúc

Truyện đã được đổi tên thành “View đẹp chiều cuối năm” và đăng trên Thế Giới Phụ Nữ số Xuân 2014.

Phúc phải cố gắng lắm mới không đập chiếc ống nghe điện thoại xuống bàn. Cô biết gương mặt mình hiện giờ hoàn toàn không hợp với không khí hồ hởi náo nức của những ngày giáp Tết.  Cô vừa liên hệ với quán cafe thứ n và vẫn chỉ nhận được câu trả lời y hệt quán thứ nhất: hết chỗ. Thực ra, Phúc không bực vì câu trả lời của mấy quán cafe. Cô bực vì ngày này, giờ này mà lại phải ngồi ì trong văn phòng, ôm lấy cái điện thoại, hỏi đi hỏi lại những câu y hệt nhau và nghe đi nghe lại những câu trả lời cũng y hệt nhau.

Mãi đến cuối giờ chiều nay, 29 Tết, khi cô đã nhẩm nhẩm xem khoản tiền mới rút hồi trưa sẽ đủ cho những món gì và bắt đầu nghĩ xem nên qua phố nào mua bánh mứt kẹo, hàng nào sắm quần áo giày dép, Trọng – sếp cô – mới vô tình, ngẫu hứng, bất chợt nảy ra ý định muốn được ngồi xem pháo hoa ở một quán cafe trên nóc nhà cao tầng nào đó quanh quanh hồ Gươm. Và tất nhiên, chẳng ai lại để một ông giám đốc có mấy chục nhân viên lọ mọ tự liên hệ đặt chỗ cả!

Mấy năm nay, cái mốt mời người yêu lên nóc nhà cao tầng ngắm pháo hoa lan rộng trong giới trẻ. Trên phố, các quán cafe, nhà hàng, khách sạn, thậm chí cả những hộ nhà dân, có vị trí đẹp với sân thượng thuận tiện cho việc ngồi xem pháo hoa thường coi mỗi dịp lễ Tết là một dịp làm ăn khá ra trò. Những chỗ đẹp nhất thường được rao và đặt trước hàng tuần liền. Những người sát ngày mới nảy ra ý định đặt chỗ thường sẽ phải nhận những lời từ chối hoặc “may mắn” hơn thì sẽ có chỗ sau khi đồng ý trả tiền theo mức giá trên… sân thượng. Bây giờ đã là gần bảy giờ tối 29 Tết, suốt hai tiếng vừa qua, cô mới chỉ nhận được những lời từ chối. Có lẽ, ngay từ đầu, thay vì (more…)