Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện ngắn

Đặt chỗ cho hạnh phúc

Truyện đã được đổi tên thành “View đẹp chiều cuối năm” và đăng trên Thế Giới Phụ Nữ số Xuân 2014.

Phúc phải cố gắng lắm mới không đập chiếc ống nghe điện thoại xuống bàn. Cô biết gương mặt mình hiện giờ hoàn toàn không hợp với không khí hồ hởi náo nức của những ngày giáp Tết.  Cô vừa liên hệ với quán cafe thứ n và vẫn chỉ nhận được câu trả lời y hệt quán thứ nhất: hết chỗ. Thực ra, Phúc không bực vì câu trả lời của mấy quán cafe. Cô bực vì ngày này, giờ này mà lại phải ngồi ì trong văn phòng, ôm lấy cái điện thoại, hỏi đi hỏi lại những câu y hệt nhau và nghe đi nghe lại những câu trả lời cũng y hệt nhau.

Mãi đến cuối giờ chiều nay, 29 Tết, khi cô đã nhẩm nhẩm xem khoản tiền mới rút hồi trưa sẽ đủ cho những món gì và bắt đầu nghĩ xem nên qua phố nào mua bánh mứt kẹo, hàng nào sắm quần áo giày dép, Trọng – sếp cô – mới vô tình, ngẫu hứng, bất chợt nảy ra ý định muốn được ngồi xem pháo hoa ở một quán cafe trên nóc nhà cao tầng nào đó quanh quanh hồ Gươm. Và tất nhiên, chẳng ai lại để một ông giám đốc có mấy chục nhân viên lọ mọ tự liên hệ đặt chỗ cả!

Mấy năm nay, cái mốt mời người yêu lên nóc nhà cao tầng ngắm pháo hoa lan rộng trong giới trẻ. Trên phố, các quán cafe, nhà hàng, khách sạn, thậm chí cả những hộ nhà dân, có vị trí đẹp với sân thượng thuận tiện cho việc ngồi xem pháo hoa thường coi mỗi dịp lễ Tết là một dịp làm ăn khá ra trò. Những chỗ đẹp nhất thường được rao và đặt trước hàng tuần liền. Những người sát ngày mới nảy ra ý định đặt chỗ thường sẽ phải nhận những lời từ chối hoặc “may mắn” hơn thì sẽ có chỗ sau khi đồng ý trả tiền theo mức giá trên… sân thượng. Bây giờ đã là gần bảy giờ tối 29 Tết, suốt hai tiếng vừa qua, cô mới chỉ nhận được những lời từ chối. Có lẽ, ngay từ đầu, thay vì (more…)

Vai chính đầu tiên

Truyện đã được đổi tên và đăng trên Thế Giới Phụ Nữ tháng 8/2013.

- Tôi cần anh diễn một vở kịch.

Gã đang ngồi trong phòng VIP của một nhà hàng sang trọng, lắng nghe nàng – một doanh nhân nữ có tên trong danh sách 100 người giàu nhất sàn chứng khoán Việt Nam – nói câu này với mình.

Gã từng là diễn viên “suýt nữa thì lên chính” trong một đoàn kịch làng nhàng ở tỉnh. Gần chục năm trước, đoàn kịch giải thể vì thiếu ngân sách hoạt động, gã ra thành phố, bắt đầu với mấy vai phụ trong phim truyền hình. Một thời gian sau, khi vừa có cơ hội nhận một vai thứ thì gã bị tai nạn giao thông. Bố mẹ gã phải bán hết nhà cửa ở quê ra thành phố ở thuê để lấy tiền cho gã phẫu thuật. Gã phục hồi chức năng tạm ổn nhưng không thể đóng phim nữa, đành xoay xở xin được chân giảng viên trong khoa kịch nói của trường cao đẳng sân khấu.

Mùa thi đại học – cao đẳng vừa qua, trường chỉ tuyển được một phần ba chỉ tiêu, gã rơi vào trạng thái thất nghiệp nửa mùa, chỉ sống được nhờ vài hợp đồng dàn dựng tiết mục văn nghệ cho các cơ quan, công ty. Một “khách hàng” cũ giới thiệu gã với nàng, gã tưởng sẽ lại có một tiểu phẩm dự thi hội diễn không chuyên hay chào mừng dịp lễ lạt nào đó, nhưng xem ra không phải.

- Vở kịch này sẽ kéo dài khoảng sáu tháng. – Nàng nhìn thẳng gã, giọng không nhanh không chậm, mặt không vui không buồn.

Sau khoảng thời gian đủ để ăn hết một bữa tiệc nhiều món cầu kỳ, cảm thấy đã nhận đủ thông tin từ cách trình bày gãy gọn với kiểu phân tích ưu nhược điểm rõ ràng như thể đang thực hiện dự án kinh doanh của nàng, gã nói: (more…)

Phép thử mùa xuân

Truyện đã đăng trên Thế  Giới Phụ Nữ số Tết Quý Tỵ 2013.

Nếu không có cuộc điện thoại ấy, hẳn cái Tết của anh sẽ chỉ gói gọn trong bốn bức tường. Đó là buổi chiều mùng Hai, anh đã không ra khỏi nhà từ Giao thừa, đang ngồi nhắm rượu với ít giò thủ nhân viên gói biếu trong tiếng đối đáp của các Táo trên DVD Gặp nhau cuối năm. Chuông điện thoại reo, anh ngạc nhiên, suýt buông rơi cả chén rượu. Lâu lắm rồi không ai gọi điện thoại cố định cho anh…

Ở đầu dây bên kia, một giọng nữ hỏi tên anh.

- Vâng, tôi đây. – Anh ngờ ngợ.

Người kia xưng tên. Lần này, anh đánh rơi chén rượu thật. (more…)

Cái nắm tay ở đền Sri Maha-Mariamman (6 – hết)

Những giọt nước mắt của cô làm cảm xúc khó gọi tên lại ran lên trong lòng Dũng. Anh lắc đầu để xua đuổi nó nhưng không thành công. Anh hít sâu một hơi, quyết định đã đến lúc rời đi. Anh lặng lẽ lại gần, vỗ nhẹ vào vai cô:

- Thế là sắp xong rồi, mình đi ăn kẻo muộn.

Cô gật gật đầu, quệt nước mắt trên mặt, cất máy ảnh vào túi, đi dần về phía cổng đền nhưng vẫn lưu luyến ngoái nhìn vào chính điện. Cô dâu đang đặt chân lên một phiến đá do một người đàn bà đứng tuổi đem tới… Mải xem, cô quên (more…)

Cái nắm tay ở đền Sri Maha-Mariamman (5)

Một góc khu Chow Kit, nhìn từ trạm monorail

 

Hẳn hai người cũng từng có thời gian hạnh phúc, nhưng tất cả những gì cô chứng kiến chỉ là những di chứng xấu xí.

*

Tối khuya, chiếc xe khách từ Genting thả Thuỷ xuống một bến ở lân cận phố Tàu, vừa kịp đi chuyến monorail cuối về Chow Kit. Lúc sáng, cô có để lại giấy nhắn báo cho Dũng biết là mình đi Genting. Giờ làm việc của Malaysia muộn hơn Việt Nam, anh thường ngủ dậy muộn và ở lại công ty đến tối mịt, sau đó lại hay có hẹn tới nửa đêm, cô thì vẫn giữ thói quen ngủ sớm dậy sớm ở bên nhà. Hai người chỉ có thể “nói chuyện” qua mẩu giấy nhắn đặt trên bàn cạnh sofa.

Cô không thấy bất tiện với cách trao đổi tin tức gián tiếp này, thậm chí còn thấy may mắn vì có nó. Nó không chỉ giúp cô diễn đạt được điều cần diễn đạt mà không phải bận tâm xem mình có run rẩy bối rối không, nó còn đem đến cho cô những hồi âm mà cô khó có thể nghe thấy bằng lời. Như hôm qua chẳng hạn, cô đã (more…)