Trần Thu Trang Rotating Header Image

Tản văn

Câu hát trong hoàng hôn Siem Riep

Mình không phải fan của “nhạc vàng” (nhạc miền Nam trước 1975) hay nhạc hải ngoại sau này. Hồi bé, khi mình còn gắn bó với đại gia đình, các bác các chú thường bật các băng video Thúy Nga Asia, mình nghe kiểu vô thức như thế nhiều nên thuộc không ít bài hoặc câu hát, nhưng chưa bao giờ chủ động tìm mua và nghe. Mình cứ nghĩ dòng nhạc này không thể làm mình xúc động gì cả. Nhưng suy nghĩ ấy đã thay đổi trong một lần mình ngồi trên xe đò đi từ Sài Gòn sang Siem Reap.

Chặng đường mười mấy tiếng lê thê, nhà xe mở DVD cho hành khách xem giết thời gian. Bắt đầu tối, ven đường (more…)

Bài đã đăng trên Sài Gòn Tiếp thị ngày 08/03/2007

Trong thời đại hội nhập kinh tế hiện nay, một món ăn bình dân muốn hấp dẫn thực khách thì cần có một thương hiệu khác biệt hoặc ít nhất là có chỉ dẫn địa lý đặc trưng. Nghĩa là nếu không gán được cho món ăn cái tên bà nọ ông kia, người ta cũng phải gắn nó với địa danh làng quê huyện thị nào đó mới mong thực khách chú ý tới. Vậy mà có một món (more…)

Chẳng biết có tính là khai bút

Gần Tết, đi đâu gặp ai cũng thấy bàn chuyện ăn gì uống gì chơi gì. Mình dù sao cũng được gọi là đại diện của thành phần nhiều chữ nghĩa, nôm na là theo cái nghề viết lách, nên ngoài chuyện ăn nhậu chơi bời hết sức xôi thịt tầm thường ra thì còn được ưu tiên nhận thêm đôi ba câu hỏi về chuyện thanh nhã hơn, là Tết này định khai bút mùng mấy, năm tới sẽ viết cái gì.

Đọc sách nhiều khi thấy cái lệ khai bút của các cụ ngày xưa đẹp đấy, trang trọng đấy, nhưng cũng… (more…)

Vẫn sẽ rộn và ấm, như Tết ấy!

Bài đã đăng trên Nhịp Cầu Đầu Tư số Tết Nhâm Thìn 2012.

Năm nay Tết sớm, ở văn phòng, cây thông phủ tuyết ngoắc đèn vừa mới được lôi ra bày chưa ấm chỗ, trên Facebook, bạn bè hết nhóm này đến hội khác đã tag nhau ầm ầm, bàn tính chuyện liên hoan tất niên ở quán nào, được nghỉ chín ngày thì có đi du lịch ở đâu không. Nói qua nói lại cả buổi, nhìn mớ comment ngồn ngộn mà hoa mắt, cuối cùng chỉ rút ra được một kết luận rằng (more…)

Lòng dạ của bố vợ – Trương Ái Linh

Tác giả: Trương Ái Linh (1920-1995)

Chuyện này của Pháp. Những câu chuyện của người Pháp dù có lấy bối cảnh nhà quê mộc mạc cực kỳ vẫn ẩn chứa một kiểu giễu cợt tinh quái. Câu chuyện kể về những người dân trên dãy Alps, những người thường xuyên phải đối mặt với núi lở, mưa đá, lạc đường, tuyết vùi, đủ loại nguy hiểm. Một ông già có cô con gái xinh đẹp, ông đặt tiêu chuẩn kén rể rất ngặt nghèo, mọi người thật bó tay với ông. Có một anh chàng gặp đúng dịp cứu sống ông lão. Anh ta nghĩ, ngon rồi, chắc chắn được vợ. Một anh chàng khác có vẻ ranh ma hơn lại bày mưu giả vờ chính mình gặp nạn cho ông lão ra tay cứu vớt, để từ nay về sau ông có thấy anh ta thì sẽ hớn hở ôm hôn chào đón, vì sự tồn tại của anh ta luôn nhắc nhở mọi người rằng ông thật dũng cảm làm sao.

Cứ phải coi người có ơn cứu mạng mình kia như thánh sống cũng chả sung sướng gì, ông lão đem con gái gả cho anh chàng ranh ma. Trước đám cưới, anh chàng say rượu phun ra sự thật, ông già biết mình bị lừa bèn đòi con gái về – nhưng cái kết này quá vớ vẩn.

Tháng 4 năm 1945

Trần Thu Trang dịch

Bài liên quan: