Trần Thu Trang Rotating Header Image

Tôi viết…

Nếu phải chọn…

Đầu ngõ nhà mình có một cái chợ cóc. Qua chợ cóc là đến một dãy dăm quán bia. Tầm chiều tối, mình thường đi dọc ngõ để về nhà và lướt qua những gương mặt. Đầu tiên là những gương mặt phụ nữ cau có tất tả vì mua mua bán bán ở chợ cóc. Sau đó là những gương mặt đàn ông vui vẻ thảnh thơi uống uống ăn ăn ở quán bia.

Đôi khi, mình nghĩ hẳn phải có người đàn ông nào đó trong số những người đàn ông đang rung đùi ở quán bia là chồng của một người phụ nữ nào đó trong số những người phụ nữ đang bới chọn ở chợ cóc.

Người phụ nữ ấy đi chợ để nấu cơm tối, nhưng sẽ phải nấu một mình rồi ăn một mình hoặc ăn với (những) người không phải là chồng, vì người chồng sẽ ngồi ở quán bia đến tối muộn mới về. Hôm nay là ngày mà người ta gọi là ngày phụ nữ. Chưa đến tầm chiều tối nên mình không biết tình hình có khác mọi ngày không.

Các bạn thích một ông chồng thường về nhà ăn cơm tối nhưng quên mua hoa tặng vợ vào ngày 8-3 hoặc 20-10, hay một ông chồng nhớ mua hoa tặng vợ vào các ngày kể trên nhưng thường xuyên không về nhà ăn cơm tối?

20.10.2013

Tản văn khai bút năm Kỷ Hợi

Năm nay, sau cả chục cái Tết toàn cắm hoa ly hoặc lay-ơn, sau mấy ngày giáp Tết cắm hoa hồng, con gái thấy nhàm nhàm với “hoa kiểu Tây” nên tặc lưỡi nói mẹ mua cành đào gọi là thay đổi không khí. Sáng 30, mẹ ra chợ xách về một cành đào nhỏ xinh, chi chít nụ. Lúc này tự dưng phát sinh vấn đề nan giải: Cắm đào vào cái gì bây giờ? Nhà lâu nay vì chơi kiểu Tây nên toàn bình bát thủy tinh pha lê, chiếc nào chiếc nấy miệng loe hoặc bụng chửa, khắc khía các kiểu hoa văn điệu đà. Trong tùy bút “Sương xuân và hoa đào”, Vũ Thư Hiên đã nhắc lời bố bác ấy, cụ Vũ Đình Huỳnh- một người am hiểu các cách thức bày biện, trang trí tao nhã- từng nói về chuyện cắm đào rằng “Cái bình phải khiêm tốn để tôn vẻ đẹp của cành đào, của mùa xuân”. Mấy cái bình không khiêm tốn kia… nhìn qua đã biết nếu cắm cành đào vào nom sẽ rất chối, khéo thành thảm họa thẩm mỹ chứ chẳng đùa.

Gần trưa 30, các chợ quanh phố đã vãn hẳn, người bán rong cũng nghỉ cả rồi, muốn mua một cái bình gốm sứ thô mộc một chút chắc phải lên tận mấy chợ hoa lớn trên mạn Bưởi hoặc Nghi Tàm, nhanh cũng mất cả buổi, mà nhà thì đang bao nhiêu là việc. Con gái loanh quanh một lúc rồi cũng tìm ra cách khắc phục. Chọn một chiếc bình pha lê có dáng chân phương nhất, tức là ít các khúc phình ra thót vào, lấy chiếc túi giấy xi măng bọc bên ngoài che đi những nét khắc điệu đà của thành bình, buộc thêm sợi dây đay để bao giấy khỏi tuột, thế là cũng được một chiếc bình cắm đào không đến nỗi nào.

Mấy ngày Tết, cành đào đặt chỗ ngăn giữa phòng khách và phòng ăn, nhánh thưa tán thoáng, nụ-hoa-lộc nom đều đặn hài hòa, bạn bè khách khứa tới chơi, đứng lên ngồi xuống đi qua đi lại đều thấy nó ngang tầm mắt, không khỏi khen ngợi đôi câu xã giao cho đẹp lòng toại ý người trong nhà. Mẹ thì vui vì chọn được cành đào nhiều nụ nở theo nhiều cữ lại còn rẻ. Con gái thì lấy làm hãnh diện vì đã biến báo làm ra chiếc bình khác lạ mà vừa mắt. Chẳng ai nhớ đến chiếc bình pha lê mọi năm vốn được đặt trên bàn với những bông hoa giống ngoại đẹp đẽ, lúc này nó chỉ có tác dụng không hơn cái ống bơ gỉ, đựng nước và sỏi phục vụ cành đào.

Qua mùng, con gái nhấc cành đào ra cắt rời để chuẩn bị đem vứt, nhân tiện dùng luôn chiếc túi giấy xi măng và sợi dây đay buộc ngoài bình để bó mớ cành vụn lại cho gọn. Không bị gì che lấp, chiếc bình pha lê như cô tiểu thư thoát nạn, trở lại với vẻ kiêu sa thường thấy, bề mặt mang những nét khắc cầu kỳ như muôn vàn tấm gương ngang dọc đan chéo phản chiếu ánh sáng lung linh. Nhìn cành đào giờ chỉ còn là bó củi còi đặt bên chiếc bình pha lê tinh xảo, con gái tự dưng nhớ đến những đôi nam nữ yêu nhau bất chấp cảnh không môn đương hộ đối mà sách vở và phim ảnh vẫn thường miêu tả.

Những Thôi Oanh Oanh và Trương Quân Thụy, Jane và Edward (Rochester), Anna và William, Kim Tan và Eun Sang, Lady (Tiểu thư) và Tramp (Chàng lang thang)…, đều đã vượt qua nhiều trở ngại để đến được với nhau. Nhưng trong những độc giả, khán giả đang sụt sùi sung sướng trong cảm giác mỹ mãn với câu chuyện kết thúc có hậu kia, có mấy người tự hỏi cái gọi là “happy ending” trong mắt người ngoài được đánh đổi bằng những điều gì? Để đến được với nhau, phần lớn các nhân vật sẽ phải thay đổi rất nhiều so với chính họ thuở ban đầu. Liệu có nhân vật nào phải ở vào tình cảnh giống như chiếc bình pha lê kia, từ bỏ hoặc che lấp những thứ vốn là ưu điểm trời sinh của bản thân, chấp nhận sống cuộc đời hệt như một ai đó khác, chỉ để làm nên một cảnh tượng đối lứa xứng đôi thần tiên quyến lữ cho vừa lòng thiên hạ? Và liệu thứ hạnh phúc xây dựng dựa trên việc đánh mất chính mình ấy có thực sự lâu bền hay sẽ như cành đào bày Tết, chỉ đẹp trong một thời hạn sử dụng rất ngắn ngủi mà thôi?

Con gái vẫn còn bận liên tưởng lan man, mẹ đã nhanh chóng đưa ra kết luận: “Sang năm mà định cắm đào thì phải mua luôn cái chum sành”. À đúng, trên đời vẫn còn những thứ chẳng cần gia công cố sức gì cũng hợp nhau sẵn rồi…

Đêm nghe Kim Dung mất, đọc lại Tiếu ngạo giang hồ

Đêm mưa trên bến Tiêu Tương
Giấc trưa trong ngõ Lạc Dương trúc xoà
Vách hang vết khắc cũng nhoà
Tiểu nhân, quân tử cũng ra tro tàn
Bang, môn, giáo phái cũng tan
Thiên thu trường trị, cũng ngang trò cười!
Đúc chuông đem gõ giữa trời
Chẳng vang bằng tiếng người đời nhắc công*

* Kim Dung tên thật là Tra Lương Dung. Chữ Dung 鏞 trong tên thật nghĩa là “chuông lớn”. Chữ Dung 庸 trong bút danh là “công lao”.

Hỏi đáp Diều Hâu 5 – Trẻ trâu ném đá, đối phó kiểu gì?

“Chị Diều Hâu thương mến,

Em đang làm việc cho một doanh nghiệp đầu tư xây dựng và vận hành đường cao tốc. Gần đây, đoạn đường do đơn vị em quản lý xảy ra tình trạng trẻ trâu ném đá. Tuy vẫn chưa có sự cố nghiêm trọng nào, bên em vẫn hết sức căng thẳng. Sếp em bảo nếu không kịp thời răn đe, ngăn chặn, sẽ có ngày người ta chết oan vì bọn nó.

Em thấy sếp lo lắng hơi quá, nhưng cũng không dám coi thường. Lũ này chúng nó thật sự là trẻ trâu chị ạ, toàn đứa choai choai 14-15 tuổi và đã bỏ học nên cách nhờ nhà trường hay công an không ăn thua gì, cùng lắm chúng nó chỉ bị phạt hành chính rồi thả về. Mong chị cho bên em lời khuyên.”

Chào em,

Trước hết, vì em đã tìm được chị qua mạng, chị gợi ý em hỏi giáo sư mạng Google về một người tên là Kenneth White. White là nạn nhân của một vụ ném đá trên đường cao tốc ở Mỹ vào tháng 10 năm ngoái (2017). Anh đã (more…)

Con gấu EQ cao

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

Thị làm nhân viên một tổ chức phi chính phủ, chuyên đi gặp gỡ thuyết phục chủ trang trại gấu nuôi lấy mật không nuôi chúng nó nữa mà nhường lại cho trung tâm cứu hộ. Nói nghe thì oai chứ công việc thường ngày của thị là… nghe chửi. Chủ trang trại chửi, người nhà của chủ trang trại chửi, hàng xóm láng giềng của chủ trang trại chửi, thậm chí cả bố mẹ thị cũng chửi vì “việc gì không chọn, chọn cái việc phải đi công tác nhiều, không còn thời gian tìm hiểu để lấy chồng”. (more…)