Trần Thu Trang Rotating Header Image

Blog

Giới thiệu dự án/ bộ sưu tập cá nhân mới: HanoiMinitrue

Mình bên một bảng tin gần Royal City, quận Thanh Xuân. (Ảnh tự chụp bằng cách đặt máy ảnh lên nóc thùng rác :D)

Những chiếc bảng tin ở khu dân cư được viết-vẽ trang trí bằng phấn màu trong các dịp lễ tết hẳn là hình ảnh quen thuộc với nhiều người, đặc biệt là những người có tuổi thơ gắn bó với các ngõ phố nhỏ, các khu tập thể ở Hà Nội. Quá trình đô thị hóa và sự phát triển của công nghệ in ấn đang khiến chúng biến mất dần khỏi nhịp sống đô thị. Không mấy ai để ý đến điều này, nhưng mình vốn chả giống ai nên mình để ý.

Mọi chuyện bắt đầu từ năm 2016, khi đó mình thuê văn phòng trong một khu tập thể cũ ở quận Thanh Xuân. Gần Tết, mình bắt gặp một bức vẽ trang trí bằng phấn rất đẹp trên chiếc bảng tin của khu. Sẵn mang điện thoại, mình chụp một bức ảnh. Cũng trong kỳ nghỉ Tết Bính Thân 2016, mình có chụp thêm một vài bảng tin khác tình cờ gặp trên đường. Khi ấy, mình không nghĩ gì cả, cũng không cho rằng việc ghi lại hình ảnh những chiếc bảng tin là việc có thể cần/nên duy trì hằng năm. Tết Đinh Dậu 2017, mình hình như chỉ chụp đúng một bức trên chiếc bảng tin gần nhà. Thế rồi đến dịp giáp Tết Mậu Tuất 2018, khi quay lại thăm văn phòng cũ ở khu tập thể nọ, mình hụt hẫng nhận ra chiếc bảng tin hồi trước đã không còn được kẻ vẽ phấn màu nữa. Thay vào đó là một tấm bạt hi-flex mới toanh đậm màu sắc nét dược giăng căng đét. Ôi chao, mình nhớ, mình tiếc, mình tự hỏi tại sao người ta không duy trì nếp cũ…

Từ niềm nhớ tiếc này, mình nảy ra ý định chụp ảnh các bảng tin có hình vẽ phấn trang trí ở các khu dân cư khác nhau của Hà Nội để làm thành bộ sưu tập đăng riêng trên một tài khoản Instagram. Mình đặt tên tài khoản là bangtinmuatet (Bảng tin mùa Tết). Vì nhiều lý do nên cả mùa xuân 2018 mình chỉ chụp được khoảng 35-40 chiếc bảng. Do chụp vội bằng điện thoại nên chất lượng ảnh không đẹp lắm. Sang đến mùa Tết năm 2019 này, mình có kinh nghiệm hơn, chịu khó xách máy ảnh đi chụp, cũng chịu khó tìm góc nắn nót hơn nên ảnh vừa nhiều vừa nom đáng khoe hơn hẳn. Vì ảnh đáng khoe quá mà chỉ khoe Instagram thì không bõ (nhiều người không dùng ứng dụng này, kể cả người có cài app, có tạo tài khoản), nên mình lập hẳn web riêng để khoe cho oách. Đây là địa chỉ web:

http://hanoiminitrue.com/

Sở dĩ trang web không được đặt là bangtinmuatet vì sau hơn một năm hoạt động trên Instagram, mình nhận thấy cái tên này có vẻ bó hẹp đề tài và đối tượng người theo dõi quá. Đặt tên như thế, đối tượng tiếp cận sẽ chỉ gói gọn trong những người biết tiếng Việt, và dễ đem lại cảm giác thời gian chụp chỉ giới hạn trong dịp Tết. Vậy là mình quyết định đổi tên dự án/bộ sưu tập cá nhân của mình thành HanoiMinitrue. Hanoi thì ai cũng biết rồi. Minitrue là tên tắt của Bộ Sự thật, một cơ quan nhà nước phụ trách tuyên truyền trong tiểu thuyết “Một chín tám tư” của George Orwell. Hy vọng cái tên này hợp phong thủy. :D

Mời các bạn vào web ngó nghiêng! Nội dung tuy vẫn hơi sơ sài nhưng nhờ có vài bạn đóng góp thêm nên web cũng bắt đầu có thêm một số bài viết thú vị hơn rồi. Nếu các bạn có ảnh hay câu chuyện gì về chủ đề trang trí bảng tin khu dân cư, hoặc biết ai hứng thú với chủ đề này, hãy chia sẻ cho mình có thêm “đồng bọn” nhé.

À quên, vì nhiều lý do lằng nhằng dây điện, trên web và Instagram của HanoiMinitrue hầu như không có tiếng Việt.  Mong các bạn thông cảm và đừng hỏi tại sao kẻo mình lại phải giải thích thì (mệt) chết!

Nếu phải chọn…

Đầu ngõ nhà mình có một cái chợ cóc. Qua chợ cóc là đến một dãy dăm quán bia. Tầm chiều tối, mình thường đi dọc ngõ để về nhà và lướt qua những gương mặt. Đầu tiên là những gương mặt phụ nữ cau có tất tả vì mua mua bán bán ở chợ cóc. Sau đó là những gương mặt đàn ông vui vẻ thảnh thơi uống uống ăn ăn ở quán bia.

Đôi khi, mình nghĩ hẳn phải có người đàn ông nào đó trong số những người đàn ông đang rung đùi ở quán bia là chồng của một người phụ nữ nào đó trong số những người phụ nữ đang bới chọn ở chợ cóc.

Người phụ nữ ấy đi chợ để nấu cơm tối, nhưng sẽ phải nấu một mình rồi ăn một mình hoặc ăn với (những) người không phải là chồng, vì người chồng sẽ ngồi ở quán bia đến tối muộn mới về. Hôm nay là ngày mà người ta gọi là ngày phụ nữ. Chưa đến tầm chiều tối nên mình không biết tình hình có khác mọi ngày không.

Các bạn thích một ông chồng thường về nhà ăn cơm tối nhưng quên mua hoa tặng vợ vào ngày 8-3 hoặc 20-10, hay một ông chồng nhớ mua hoa tặng vợ vào các ngày kể trên nhưng thường xuyên không về nhà ăn cơm tối?

20.10.2013

Tản văn khai bút năm Kỷ Hợi

Năm nay, sau cả chục cái Tết toàn cắm hoa ly hoặc lay-ơn, sau mấy ngày giáp Tết cắm hoa hồng, con gái thấy nhàm nhàm với “hoa kiểu Tây” nên tặc lưỡi nói mẹ mua cành đào gọi là thay đổi không khí. Sáng 30, mẹ ra chợ xách về một cành đào nhỏ xinh, chi chít nụ. Lúc này tự dưng phát sinh vấn đề nan giải: Cắm đào vào cái gì bây giờ? Nhà lâu nay vì chơi kiểu Tây nên toàn bình bát thủy tinh pha lê, chiếc nào chiếc nấy miệng loe hoặc bụng chửa, khắc khía các kiểu hoa văn điệu đà. Trong tùy bút “Sương xuân và hoa đào”, Vũ Thư Hiên đã nhắc lời bố bác ấy, cụ Vũ Đình Huỳnh- một người am hiểu các cách thức bày biện, trang trí tao nhã- từng nói về chuyện cắm đào rằng “Cái bình phải khiêm tốn để tôn vẻ đẹp của cành đào, của mùa xuân”. Mấy cái bình không khiêm tốn kia… nhìn qua đã biết nếu cắm cành đào vào nom sẽ rất chối, khéo thành thảm họa thẩm mỹ chứ chẳng đùa.

Gần trưa 30, các chợ quanh phố đã vãn hẳn, người bán rong cũng nghỉ cả rồi, muốn mua một cái bình gốm sứ thô mộc một chút chắc phải lên tận mấy chợ hoa lớn trên mạn Bưởi hoặc Nghi Tàm, nhanh cũng mất cả buổi, mà nhà thì đang bao nhiêu là việc. Con gái loanh quanh một lúc rồi cũng tìm ra cách khắc phục. Chọn một chiếc bình pha lê có dáng chân phương nhất, tức là ít các khúc phình ra thót vào, lấy chiếc túi giấy xi măng bọc bên ngoài che đi những nét khắc điệu đà của thành bình, buộc thêm sợi dây đay để bao giấy khỏi tuột, thế là cũng được một chiếc bình cắm đào không đến nỗi nào.

Mấy ngày Tết, cành đào đặt chỗ ngăn giữa phòng khách và phòng ăn, nhánh thưa tán thoáng, nụ-hoa-lộc nom đều đặn hài hòa, bạn bè khách khứa tới chơi, đứng lên ngồi xuống đi qua đi lại đều thấy nó ngang tầm mắt, không khỏi khen ngợi đôi câu xã giao cho đẹp lòng toại ý người trong nhà. Mẹ thì vui vì chọn được cành đào nhiều nụ nở theo nhiều cữ lại còn rẻ. Con gái thì lấy làm hãnh diện vì đã biến báo làm ra chiếc bình khác lạ mà vừa mắt. Chẳng ai nhớ đến chiếc bình pha lê mọi năm vốn được đặt trên bàn với những bông hoa giống ngoại đẹp đẽ, lúc này nó chỉ có tác dụng không hơn cái ống bơ gỉ, đựng nước và sỏi phục vụ cành đào.

Qua mùng, con gái nhấc cành đào ra cắt rời để chuẩn bị đem vứt, nhân tiện dùng luôn chiếc túi giấy xi măng và sợi dây đay buộc ngoài bình để bó mớ cành vụn lại cho gọn. Không bị gì che lấp, chiếc bình pha lê như cô tiểu thư thoát nạn, trở lại với vẻ kiêu sa thường thấy, bề mặt mang những nét khắc cầu kỳ như muôn vàn tấm gương ngang dọc đan chéo phản chiếu ánh sáng lung linh. Nhìn cành đào giờ chỉ còn là bó củi còi đặt bên chiếc bình pha lê tinh xảo, con gái tự dưng nhớ đến những đôi nam nữ yêu nhau bất chấp cảnh không môn đương hộ đối mà sách vở và phim ảnh vẫn thường miêu tả.

Những Thôi Oanh Oanh và Trương Quân Thụy, Jane và Edward (Rochester), Anna và William, Kim Tan và Eun Sang, Lady (Tiểu thư) và Tramp (Chàng lang thang)…, đều đã vượt qua nhiều trở ngại để đến được với nhau. Nhưng trong những độc giả, khán giả đang sụt sùi sung sướng trong cảm giác mỹ mãn với câu chuyện kết thúc có hậu kia, có mấy người tự hỏi cái gọi là “happy ending” trong mắt người ngoài được đánh đổi bằng những điều gì? Để đến được với nhau, phần lớn các nhân vật sẽ phải thay đổi rất nhiều so với chính họ thuở ban đầu. Liệu có nhân vật nào phải ở vào tình cảnh giống như chiếc bình pha lê kia, từ bỏ hoặc che lấp những thứ vốn là ưu điểm trời sinh của bản thân, chấp nhận sống cuộc đời hệt như một ai đó khác, chỉ để làm nên một cảnh tượng đối lứa xứng đôi thần tiên quyến lữ cho vừa lòng thiên hạ? Và liệu thứ hạnh phúc xây dựng dựa trên việc đánh mất chính mình ấy có thực sự lâu bền hay sẽ như cành đào bày Tết, chỉ đẹp trong một thời hạn sử dụng rất ngắn ngủi mà thôi?

Con gái vẫn còn bận liên tưởng lan man, mẹ đã nhanh chóng đưa ra kết luận: “Sang năm mà định cắm đào thì phải mua luôn cái chum sành”. À đúng, trên đời vẫn còn những thứ chẳng cần gia công cố sức gì cũng hợp nhau sẵn rồi…

Ngộ chữ VS. Thợ khệnh

Có nhà nọ sửa sang phòng ốc, thiết kế hơi ngoắt ngoéo theo kiểu tận dụng không gian tối đa. Trò này với Tây thì bình thường chứ Ta thì cũng hơi ít gặp. Thi công các hạng mục chính tạm xong, chủ nhà thuê thợ đến làm mấy thứ cũng chính không kém. Thợ người Việt, (có vẻ) không lấy gì làm chuyên nghiệp nhưng rất khệnh, như mọi khi. Thợ nhìn đống đồ đạc bản vẽ, thấy các chi tiết phức tạp, đòi hỏi sự cẩn thận chính xác cao, bèn vừa lầu nhầu chê thiết kế “không hợp lý” với lại “làm khó khó làm”, vừa cố thuyết phục chủ nhà chuyển sang dùng giải pháp “mọi người vẫn dùng”, tức là chấp nhận cách làm mà lâu nay thợ vẫn quen, tức là dùng những mẫu hàng chợ có sẵn phiên phiến thôi cho nhanh xong việc và mau có tiền. Chủ nhà bảo thợ là chú cứ làm chuẩn như ý tưởng với lý thuyết kiến trúc nội thất ở bển đi, tiền nong không phải nghĩ. Thợ vẫn (more…)

Supreme Skills! – tay nghề Nhật, thái độ Nhật

Một trong những chương trình mình thích nhất là Supreme Skills! của kênh NHK. Mỗi tuần một số, mỗi số dài có 30 phút với hai người dẫn chương trình và hai nhóm (tạm gọi là) thí sinh có ngoại hình không mấy bắt mắt, Supreme Skills! – mình tạm dịch là “Tay nghề thượng thừa!” – là một chương trình truyền hình mà Việt Nam có mua bản quyền cũng chưa chắc đã sản xuất được. Đơn giản vì (more…)