Trần Thu Trang Rotating Header Image

Blog

Cô-Hồng-Không-Hú hay chuyện về những người có vẻ ham đọc

Thỉnh thoảng, thấy trên báo hay trên mạng xã hội có người viết cái gì đó kêu ca hoặc cổ vũ về văn hoá đọc, mình cũng hăm hở vào xem bà con kêu/cổ ra sao. Hầu hết các lần, mình đều phải đọc những ý kiến tâm huyết lắm, đau đáu lắm, và người ta vẫn chỉ nhắc đi nhắc lại những “Trăm năm đơn”, “Bông HỒNG vàng”, “KHÔNG gia đình”, “Đồi gió “… tức là những cuốn đã được dịch và xuất bản ít nhất đã 30 năm nay. Người thực sự có thói quen đọc sách thường sẽ không nhắc gì đến mấy cuốn đó khi nói về sách, vì ngành xuất bản mười mấy năm đổ lại đây đã ra được nhiều cuốn đáng nhắc hơn rồi. Tất nhiên, những người ưa liệt kê mấy đầu sách kia cũng từng có thói quen đọc sách, nhưng chỉ là từng mà thôi.

Mệnh, vận, phong thuỷ… nói cho dễ hiểu

Nhất mệnh, nhị vận, tam phong thuỷ, tứ tích âm đức, ngũ độc thư. Câu này nghe bí/ nguy hiểm nhỉ? Mình thử phân tích cho dễ hiểu nhé:

Nhất mệnh: Mệnh ở đây là số mệnh, tức là những đặc điểm thuộc về tố chất cá nhân có được do di truyền và hoàn cảnh xuất thân là chính (thể lực, trí lực, tính cách, vị thế gia đình). Cái này chúng ta không quyết định hay thay đổi được gì nhiều dù rất muốn. Ví dụ: người gốc Phi do đặc điểm di truyền nên chạy rất nhanh nhưng lại bơi rất chậm, ấy là mệnh.

Nhị vận: Vận ở đây là thời vận, tức là những điều kiện hay cơ hội do bối cảnh xã hội bên ngoài mang lại. (more…)

Dịch nCoV – Nguy của người này và cơ của người khác

Dịch viêm phổi do chủng mới của virus Corona (nCoV) này làm rất nhiều ngành hết cả hơi. Các khách sạn, homestay, hãng lữ hành du lịch, hãng hàng không và bộ sậu dịch vụ kèm theo, rạp chiếu phim và nhà hát, sân vận động và nhà thi đấu, đình đền chùa phủ… đang méo hết cả mặt. Ngay cả các ngành có vẻ đang hưởng lợi như dược và vật tư thiết bị y tế cũng hết cả hơi, chỉ là theo cách khác. Dù vậy, mình thấy việc guồng quay xã hội bắt buộc phải chậm lại cũng có cái hay.

Bố mẹ dành thời gian bên con, quan sát và có thể nhận ra ở con những điều cần điều chỉnh mà lâu nay đã tồn tại nhưng bị lịch học, lịch chơi dày đặc che phủ.

Trẻ con có thời gian “detox” những kiến thức đã bị nhồi ở trường và học những bài học khác, chẳng hạn như cách đối mặt với nỗi buồn chán và cô đơn.

Các khu du lịch đang phát triển quá nóng, quá “touristy” đến mức ngợp bê tông ngập rác thiếu nước ngọt mất bản sắc như Sapa, Hội An, Đà Lạt… được giảm tải, phục hồi.

Các loại hình kinh doanh phát sinh từ nhu cầu tránh chung đụng như nền tảng thanh toán không dùng tiền mặt và làm việc, giải trí online sẽ nhân cơ hội phát triển phổ biến hơn.

Các ngành sản xuất lâu nay dựa quá nhiều vào TQ sẽ phải cố gắng đa dạng hoá nguồn nhập nguyên liệu hoặc xuất sản phẩm để sau này đỡ phụ thuộc.

Dân tình được làm quen với việc ai cũng có thể nêu ý kiến, cũng có thể được khen hoặc bị chửi, không khí thảo luận cởi mở như này tưởng như làm xã hội hỗn loạn nhưng cái đúng luôn thắng thế.

Các đầy tớ có thể thực hành “social listening” và ghi điểm với quần chúng trước đội hại, à nhầm, đại hội như một cách vận động bầu cử theo định hướng XHCN.

Viết đến đây bỗng thấy mùa Corona-mới năm nay cũng không đến nỗi tệ.

Mưu sát bằng sốc nhiệt (truyện TQ)

Vụ cháu học sinh lớp 1 trường Gateway tử vong làm mình nhớ lại một vụ án “mưu sát trẻ em bằng cách đỗ xe dưới nắng khiến đứa bé chết vì sốc nhiệt” trong một truyện văn học mạng Trung Quốc mà mình đọc từ tháng trước. Truyện tên là “我在殡仪馆工作那些年” (tạm dịch: “Những năm đó tôi làm việc ở nhà tang lễ”) của tác giả 井蛙言海 (Tỉnh Oa Ngôn Hải), dài hơn trăm chương, đăng trên mạng Tấn Giang. Đoạn miêu tả vụ án kể trên nằm rải rác trong khoảng chục chương đầu được đọc miễn phí. Tác giả viết theo lối đan xen mấy vụ việc vào nhau nên khá khó hiểu nếu chỉ trích dịch còn nếu dịch hết thì lại quá dài và vướng mắc bản quyền. Vì vậy, mình sẽ kể tóm tắt lại trong khoảng 4-5 trang A4.

Vụ án mở đầu bằng sự việc bệnh viện gặp tình trạng “cấp cứu không thành công, bị người nhà khiếu kiện” nên nhờ đến bộ phận pháp y của cảnh sát khám nghiệm lại tử thi. Người chết là một bé gái 4 tuổi. Bé tên là Điềm, con nhà khá giả (bố mẹ đều làm cho doanh nghiệp nước ngoài), đang học ở trường mầm non tư thục nơi cô ruột của bé làm hiệu trưởng. Theo kết luận của bệnh viện, Điềm chết vì sốc nhiệt. (more…)

Vì tốt cho mày 6

Trích dịch từ tác phẩm “Tao là vai ác” của Đả Tự Cơ N Hào (Trung Quốc)

“Hừ, nếu mày biết điều thì ở lại, thi vào công chức thì có gì không tốt. Bao nhiêu đứa đều về thi công chức mà còn chả chắc đã đỗ. Mày còn trẻ, lại có chú mày giúp, sau này lên đến cấp sở cấp tỉnh, nói ra ai không giơ ngón tay cái lên khen mày, người nhà cũng vì mày mà nở mặt nở mày. Hơn nữa, mày làm cho ba cái doanh nghiệp tư nhân kia không ổn định đâu. Vất ơi là vất cuối cùng cũng là làm thuê cho chủ, nếu không chính mày cũng phải phấn đấu lên làm chủ, nhưng chuyện này đâu dễ?” – Bác rể lo lắng ra sức dạy thằng cháu cái triết lý cuộc đời của chính mình. – “Mày xem đời bác cũng không tệ nhỉ, ấy thế nhưng bác cũng khổ cực từ cách đây hàng mấy chục năm mới có bây giờ. Bọn tao là người đi trước, không mong chúng mày phải khổ như bọn tao thì có gì sai?”

“Đúng đấy, A Chử ạ, cháu đừng thấy công chức lương ba cọc ba đồng, còn nhiều phụ cấp nữa. Quỹ công đoàn, tiền hưu các thứ đều hơn hẳn bên tư nhân. Chờ cháu già về hưu, có công ty nào trả lương hưu cao bằng nhà nước?” – Ông chú rể phụ hoạ.

Nói cho ngắn, nếu không thi (lại) công chức, Yến Chử chính là kẻ phạm tội ác tày trời, là đứa không biết điều, phụ lòng nhiệt tình của mọi người trong gia đình. (more…)