Mấy hôm trước, mình đi Malaysia, cụ thể là Kuala Lumpur (cái này bạn nào có theo dõi Facebook của mình chắc biết cả rồi). Trong chuyến đi ngắn ngày với lịch trình tương đối dày đặc này, mình tình cờ bắt gặp một đám cưới của người Malaysia gốc Ấn Độ. Là người có non nửa thu nhập trong năm nhờ vào việc chụp ảnh cưới, mình quan sát và tìm hiểu sự kiện bất chợt này một cách thích thú. Là người có già nửa thu nhập trong năm nhờ vào việc viết truyện tình cảm lãng mạn – hay gọi tắt là truyện sến, mình quyết định chia sẻ với các bạn về sự kiện bất chợt này theo cách riêng đúng sở trường: lồng nó vào một câu chuyện. Truyện này sẽ không chỉ nói về đám cưới theo nghi thức đạo Hindu mà còn chứa đựng một ít kiến thức lặt vặt khác về du lịch Malaysia mình gom góp được qua hai chuyến đi năm 2010 và 2012. Nó sẽ không thể dài như “Để hôn em lần nữa” nhưng có lẽ sẽ dài hơn so với những truyện ngắn đăng báo của mình. Mong các bạn ủng hộ bằng cách để lại lời nhắn và không đem nội dung truyện sang các trang web khác. Xin cảm ơn.
***

Kuala Lumpur, cuối tháng 3 năm 2012
Chiếc ô tô trắng với những dải nơ kết bằng vải voan màu nâu đỏ và vàng đỗ chéo trên vỉa hè Jalan(1) Tun H S Lee làm bước chân hai người không hẹn mà cùng chậm lại. Trong màn mưa lất phất, ánh đèn vàng sáng choang cùng tiếng kèn trống réo rắt hắt ra từ vòm cửa cao của ngôi đền Ấn Độ như quết thêm một lớp sơn hư ảo cho cảnh hoàng hôn nơi một góc đường cổ kính. Cô gái dừng hẳn, hơi ngửa ô ra đằng sau, những đường nét hài hoà trên gương mặt trầm tĩnh thoáng dao động bởi một chút cảm xúc trộn lẫn giữa tò mò và e ngại. Cô muốn quay sang nhìn người cùng đi, muốn nói gì đó với anh, muốn đề nghị anh vào bên trong xem thử, nhưng rồi chỉ đứng im lặng, để mặc những hình ảnh và âm thanh lạ lẫm loang loáng vây quanh mình. Mấy ngày nay, à không, phải nói là nhiều năm nay mới đúng, cô đã làm phiền anh đủ rồi.
*
Hà Nội, cuối tháng 6 năm 2002
Cô bé ngập ngừng một hồi lâu trước ngôi nhà có vòm hoa giấy bung xoè những chùm hoa hồng tím. Thỉnh thoảng, cô dừng lại, đưa tay về phía nút chuông định bấm, rồi vội vàng lùi ra như thể (more…)