Trần Thu Trang Rotating Header Image

Tôi viết…

Lựa chọn của Lọ Lem

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

(Chuyện này không xảy ra ở Việt Nam)

Chàng theo đuổi nàng đã lâu nhưng chưa thành công. Bạn bè hai bên biết chuyện, ai cũng bảo nàng dại, có mắt như mù. Chàng vừa cao ráo sáng sủa vừa học hành đỗ đạt, lại còn là con trai duy nhất của một chính khách thường xuyên xuất hiện trên các bản tin thời sự. Trong khi đó, nàng chỉ là một nhân viên thu ngân siêu thị bình thường với chút lợi thế không nổi trội lắm về ngoại hình và tuổi trẻ. Tóm lại, vì nhiều lý do không tiện liệt kê, nàng mặc kệ các ý kiến vun vào, tránh mặt chàng triệt để.

Dịch Covid-19 bùng phát, chính phủ ban bố tình trạng khẩn cấp và phong toả thành phố. (more…)

Vẫn mất, vẫn tiếc

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

Anh theo nghề truyền thống của gia đình, được cả nhà giúp vốn mở hiệu kim hoàn riêng trên phố cổ. Tay nghề anh thuộc loại khá nhưng cửa hàng nhỏ, không bắt mắt, năm thì mười hoạ mới có khách thuê sửa chữa đánh bóng nhì nhằng. Được cái cả dòng họ nhà anh làm nghề lâu năm, khách buôn quen trải khắp mấy tỉnh, vàng bạc đá quý lại toàn món to tiền, thu nhập tổng thể vì thế cũng tàm tạm, đủ để anh ăn tiêu và trả lương cho hai đứa cháu họ ở quê ra học việc.

Dịch bệnh diễn biến căng, cửa hàng phải đóng vì không thuộc ngành kinh doanh thiết yếu. Anh cho hai đứa cháu nghỉ, chỉ dán thông báo phía ngoài để ai cần thì gọi điện, có gì đích thân anh sẽ đứng ra giao dịch. Hắn là khách đầu tiên gọi, nhờ sửa cái vòng ngọc bị vỡ làm đôi khi mẹ hắn trượt chân ngã trong toa-lét. Anh mở cửa đón hắn, thấy ngày mùa xuân xám xịt bỗng bừng sáng lung linh bảy sắc cầu vồng. Suốt buổi chiều, hắn ngồi đối diện anh trong góc khuất dành riêng cho thợ cả, vừa nhìn anh tỉ mẩn gắn khoan khò uốn vừa tán gẫu chuyện thời sự từ bar Buddha sang Tây Ban Nha. Sửa xong cái vòng, anh cũng bắt gần đủ những tín hiệu cần thiết từ ánh mắt và giọng nói đều hơi bị mơn man của hắn.
(more…)

Chùm truyện mini mùa Cô-Vy (Covid-19)

Dưới đây là ba truyện cực ngắn theo phong cách “Tí ti thôi nhé” nhân mùa dịch Covid-19. Mình chưa đặt tên riêng cho từng mẩu, các bạn có gợi ý gì thì để lại bình luận cho mình nhé.

1. 

Chàng quen nàng chỉ bằng một cú vuốt sang phải trên ứng dụng hẹn hò. (more…)

Dịch nCoV – Nguy của người này và cơ của người khác

Dịch viêm phổi do chủng mới của virus Corona (nCoV) này làm rất nhiều ngành hết cả hơi. Các khách sạn, homestay, hãng lữ hành du lịch, hãng hàng không và bộ sậu dịch vụ kèm theo, rạp chiếu phim và nhà hát, sân vận động và nhà thi đấu, đình đền chùa phủ… đang méo hết cả mặt. Ngay cả các ngành có vẻ đang hưởng lợi như dược và vật tư thiết bị y tế cũng hết cả hơi, chỉ là theo cách khác. Dù vậy, mình thấy việc guồng quay xã hội bắt buộc phải chậm lại cũng có cái hay.

Bố mẹ dành thời gian bên con, quan sát và có thể nhận ra ở con những điều cần điều chỉnh mà lâu nay đã tồn tại nhưng bị lịch học, lịch chơi dày đặc che phủ.

Trẻ con có thời gian “detox” những kiến thức đã bị nhồi ở trường và học những bài học khác, chẳng hạn như cách đối mặt với nỗi buồn chán và cô đơn.

Các khu du lịch đang phát triển quá nóng, quá “touristy” đến mức ngợp bê tông ngập rác thiếu nước ngọt mất bản sắc như Sapa, Hội An, Đà Lạt… được giảm tải, phục hồi.

Các loại hình kinh doanh phát sinh từ nhu cầu tránh chung đụng như nền tảng thanh toán không dùng tiền mặt và làm việc, giải trí online sẽ nhân cơ hội phát triển phổ biến hơn.

Các ngành sản xuất lâu nay dựa quá nhiều vào TQ sẽ phải cố gắng đa dạng hoá nguồn nhập nguyên liệu hoặc xuất sản phẩm để sau này đỡ phụ thuộc.

Dân tình được làm quen với việc ai cũng có thể nêu ý kiến, cũng có thể được khen hoặc bị chửi, không khí thảo luận cởi mở như này tưởng như làm xã hội hỗn loạn nhưng cái đúng luôn thắng thế.

Các đầy tớ có thể thực hành “social listening” và ghi điểm với quần chúng trước đội hại, à nhầm, đại hội như một cách vận động bầu cử theo định hướng XHCN.

Viết đến đây bỗng thấy mùa Corona-mới năm nay cũng không đến nỗi tệ.

Bài thơ trong cuốn sổ bìa có chữ “Nhân Dân”

Những ngày này thấy thật rõ chua cay
Thấy cả những người lâu nay ngỡ rõ.
Trông đợi từng tiếng thở dài thật nhỏ
Để tin mình không đến nỗi một mình.
Những người chết chẳng kịp đợi bình minh
Về nguyên tắc, vẫn gọi nhau “đồng chí”.
Những kẻ sống đang giằng nhau chiếm lý
Giật lìa sao nổi hai chữ “đồng bào”?
Thà cứ ngơi tay câm miệng ngẩng đầu
Đằng nào chuông chả nguyện hồn lần lượt!
Ngàn năm lật lại chỉ còn đôi vết xước
Trên chiếc thẻ tre chép sử xanh mờ.

(Trần Thu Trang, đêm 14/01/2020)