Trần Thu Trang Rotating Header Image

Tôi viết…

Thông báo: Giao lưu với bạn đọc Đà Nẵng nhân dịp tái bản “Để hôn em lần nữa”


Thời gian: 9h – 11h30, Chủ nhật 13/05/2012

Địa điểm: Café sách Phương Nam (chi nhánh Đà Nẵng), 252 -254 -256 Lê Duẩn, quận Thanh Khê, Đà Nẵng

Một vài thông tin mà có thể bạn cần biết:

  • Vào cửa tự do.
  • Ngoài “Để hôn em lần nữa” vừa tái bản, sẽ có nhiều tác phẩm khác của Trần Thu Trang cũng như các tác giả trong và ngoài nước do Bách Việt Books xuất bản được bày bán với giá ưu đãi.
  • Nếu bạn muốn tặng gì cho tác giả, xin đừng tặng hoa, hãy tặng những món đồ rẻ nhưng có ích hơn, hoặc đơn giản là để dành tiền và mua thêm sách.
  • Buổi giao lưu đã có trang thông tin riêng trên Facebook, bạn có thể vào bấm nút Going để tác giả cùng công ty sách có thể ước lượng số người sẽ đến và có sự chuẩn bị chu đáo hơn.

 

Cái nắm tay ở đền Sri Maha-Mariamman (2)

Kuala Lumpur, giữa tháng 3 năm 2012

Sau buổi tối Chủ nhật mệt gấp đôi ngày đi làm, Dũng trở lại chỗ ở thuê trên tầng 8 một chung cư xập xệ gần Jalan Chow Kit. Căn phòng chật và bừa đến mức người ta có cảm giác chỉ cần đặt thêm vài món đồ nữa là người đứng bên trong sẽ chết vì thiếu không khí, nhưng Dũng đã sống như thế này được vài năm, và vẫn sống. Dù mỗi tháng phải tiêu non nửa tiền lương chỉ để khỏi bị đá ra cái hộp bí bức này, anh vẫn thấy mình may mắn. Không phải ai cũng có được một chỗ chui ra chui vào yên ổn cách nơi làm việc có hai trạm monorail như anh.

Không thèm cởi giày, Dũng buông mình xuống giường, nhắm mắt đợi cơn đau đầu dịu đi. Những câu tiếng Anh pha tiếng Trung gắt gỏng dồn dập của Sarah vẫn ong ong trong đầu làm thái dương anh giật giật. Anh vừa trải qua một tối cuối tuần điển hình với bar, bia, nhạc sống và những cuộc trò chuyện vô bổ với những người chỉ có thể coi là bè chứ không phải bạn. Anh cũng vừa chấm dứt thêm một mối quan hệ thân mật nông cạn nữa, vì lý do không có lý do nào cả. Đúng lúc Dũng bắt đầu thiu thiu ngủ, điện thoại lại reo, tiếng chuông váng lên với âm lượng vẫn phù hợp với môi trường đinh tai nhức óc ở quán bar. Anh vẫn nhắm mắt, bật loa ngoài, “Uây” một tiếng cộc lốc, chuẩn bị đón một tràng công kích màng nhĩ nữa từ Sarah. Nhưng (more…)

Cái nắm tay ở đền Sri Maha-Mariamman (1)

Mấy hôm trước, mình đi Malaysia, cụ thể là Kuala Lumpur (cái này bạn nào có theo dõi Facebook của mình chắc biết cả rồi). Trong chuyến đi ngắn ngày với lịch trình tương đối dày đặc này, mình tình cờ bắt gặp một đám cưới của người Malaysia gốc Ấn Độ. Là người có non nửa thu nhập trong năm nhờ vào việc chụp ảnh cưới, mình quan sát và tìm hiểu sự kiện bất chợt này một cách thích thú. Là người có già nửa thu nhập trong năm nhờ vào việc viết truyện tình cảm lãng mạn – hay gọi tắt là truyện sến, mình quyết định chia sẻ với các bạn về sự kiện bất chợt này theo cách riêng đúng sở trường: lồng nó vào một câu chuyện. Truyện này sẽ không chỉ nói về đám cưới theo nghi thức đạo Hindu mà còn chứa đựng một ít kiến thức lặt vặt khác về du lịch Malaysia mình gom góp được qua hai chuyến đi năm 2010 và 2012. Nó sẽ không thể dài như “Để hôn em lần nữa” nhưng có lẽ sẽ dài hơn so với những truyện ngắn đăng báo của mình. Mong các bạn ủng hộ bằng cách để lại lời nhắn và không đem nội dung truyện sang các trang web khác. Xin cảm ơn.

***

Kuala Lumpur, cuối tháng 3 năm 2012

Chiếc ô tô trắng với những dải nơ kết bằng vải voan màu nâu đỏ và vàng đỗ chéo trên vỉa hè Jalan(1) Tun H S Lee làm bước chân hai người không hẹn mà cùng chậm lại. Trong màn mưa lất phất, ánh đèn vàng sáng choang cùng tiếng kèn trống réo rắt hắt ra từ vòm cửa cao của ngôi đền Ấn Độ như quết thêm một lớp sơn hư ảo cho cảnh hoàng hôn nơi một góc đường cổ kính. Cô gái dừng hẳn, hơi ngửa ô ra đằng sau, những đường nét hài hoà trên gương mặt trầm tĩnh thoáng dao động bởi một chút cảm xúc trộn lẫn giữa tò mò và e ngại. Cô muốn quay sang nhìn người cùng đi, muốn nói gì đó với anh, muốn đề nghị anh vào bên trong xem thử, nhưng rồi chỉ đứng im lặng, để mặc những hình ảnh và âm thanh lạ lẫm loang loáng vây quanh mình. Mấy ngày nay, à không, phải nói là nhiều năm nay mới đúng, cô đã làm phiền anh đủ rồi.

*

Hà Nội, cuối tháng 6 năm 2002

Cô bé ngập ngừng một hồi lâu trước ngôi nhà có vòm hoa giấy bung xoè những chùm hoa hồng tím. Thỉnh thoảng, cô dừng lại, đưa tay về phía nút chuông định bấm, rồi vội vàng lùi ra như thể (more…)

Thông báo: Ký tặng tốc hành tại Hội chợ sách Tp.HCM lần thứ VII

Gửi các bạn đọc của www.tranthutrang.net,

Nhân chuyến công tác đột xuất được chuyển tiếp bay ở Thành phố Hồ Chí Minh, tác giả Trần Thu Trang (tức là mình đây) sẽ tới Hội chợ sách Tp.HCM hiện đang tổ chức tại công viên Lê Văn Tám (Q.1) và có buổi ký sách cho đông đảo độc giả tham dự hội chợ.

Thời gian: 18h-20h30 ngày thứ Sáu, 23/03/2012

Địa điểm: Gian hàng của Công ty sách Bách Việt, khu E1 (vào cổng đường Hai Bà Trưng quẹo phải)

Mong các bạn sẽ đến ủng hộ và thông báo cho những bạn đọc khác cùng biết (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Xin cảm ơn.

 

The Last Client

Bản tiếng Anh của truyện “Khách cuối“, mình dịch cách đây đã lâu, nay đưa lên để phục vụ công việc.

Hoa removed the last towels on the clothesline. The towels were still slightly damp but it was a bit dark, the street outside nearly quieted down, it was time for her to close shop. The other hairdresser shops in the street had closed for Tet holiday at this noon or last night. After using a hair dryer to dry the towels and folding them completely, Hoa let out a long breath. The shop was entirely tidy, now she could have her last bath before New Year’s Eve. Ah, there was still some waste hair that she left this morning near the door. Her broom could sweep it away in a trice.

“Hey!”

Hoa was startled, turned her head. In front the shop, a beastly man with long wild hair and bushy beard was looking at her as if he wanted to wring her neck. His muddy shoes had just been decorated with a handful of waste hair, looked like a couple of poor dead rats. He scowled at her:

“What the hell did you sweep?” (more…)