Trần Thu Trang Rotating Header Image

Tản mạn về chị Trang và “Để hôn em lần nữa”

Để hôn em lần nữa

Bài tham dự cuộc thi “Cuốn sách tôi yêu” tháng 11/2011 do Bách Việt Plus tổ chức.

Tác giả: Phạm Thanh Thảo

Mình là một đứa khá kén trong việc mua sách! Không phải vì chuyện mình thâm thúy sâu xa gì cho cam, chỉ là do… không có tiền. Hồi học cấp 2, mình thực hành chính sách đi mượn là chính, từ đủ bộ Harry Potter, đến Cuốn theo chiều gió, rồi cả Đội đặc nhiệm nhà C21, vân vân và vân vân. Lên cấp 3, mình bắt đầu có quỹ đen, dành cho những ti tỉ những thứ mà một đứa con gái đến tuổi mơ mộng và điệu cần tiêu nhưng không thể mở mồm xin tiền bố mẹ. Trong ti tỉ cái thứ cần tiêu ấy, có một thứ luôn ngốn của mình nhiều nhất: sách (mà cụ thể ra là truyện). Vẫn là vì lí do “đầu tiên” ấy, mình luôn tìm hiểu kĩ lưỡng trước khi mua truyện, truyện viết có hay không, nội dung về cái gì, giá cả thế nào, giấy có xịn không, bìa có đẹp không, vân vân và vân vân… Tuy nhiên, chỉ có một vài quyển sách không bị dán mác này với mình. Đó là những quyển có dòng chữ be bé ghi tên tác giả, một là Tân Di Ổ, hai, (dĩ nhiên) là Trần Thu Trang!

Cuốn đầu tiên của chị Trang mà mình đọc là “Cocktail cho tình yêu” hồi cuối năm lớp 10. Hồi đấy “Cocktail cho tình yêu” đã tái bản lần thứ 2, giá bìa 34.000 đồng. Tình cờ mua vì thích câu nhận xét ở bìa 4: “Cảm giác đầu tiên khi đọc xong Cocktail cho tình yêu giờ tôi vẫn nhớ rõ. Tôi cứ thế mơ màng nhìn ra cửa sổ và tôi mỉm cười với chính mình”. Vẫn nhớ như in lúc mình đọc xong truyện, không mơ màng nhìn ra cửa sổ, mình chỉ ngửa mặt lên trần nhà và mỉm cười với mấy con thạch sùng!!!!

“Để hôn em lần nữa” của chị Trang đã là cuốn thứ sáu của chị mà mình đọc (và là cuốn thứ 5 của chị mà mình có trong giá truyện). Cũng tình cờ gặp ở trên Đinh Lễ, cũng tình cờ mua mà thôi, nhưng không phải tình cờ đọc như cuốn đầu tiên của chị. Vì chỉ cần thấy cái tên tác giả mình đã biết mình sẽ vơ ngay “Để hôn em lần nữa” mà chả thèm xem giá bìa…. Vì tác giả của “ Để hôn em lần nữa”, chỉ cần cái tên thôi chứ chằng cần mặt (chình ình trên poster dán tứ tung ở các cửa hàng sách Đinh Lễ) cũng đủ để thuyết phục mình – người thi thoảng lại sờ mó vào những cuốn đã xuất bản và đang tái bản của Trần Thu Trang rồi thầm hỏi bao giờ chị này mới ra thêm quyển mới.

Mình rất thích cách viết của chị Trang, lối viết nữ tính nhưng rất cá tính, mượt mà, thông minh mà hài hước, dí dỏm. Những câu chuyện tình yêu của chị nhẹ nhàng, tươi sáng và thường kết thúc có hậu, không phải để câu khách (như chị từng nói) mà có lẽ vì đó là cái kết xứng đáng dành cho những nhân vật của chị.

Truyện của chị, còn là những câu chuyện đời thường, và gắn bó với cuộc sống. Có lẽ hơi khó để tìm được những người đàn ông như anh Lập, Thanh hay anh Đăng, nhưng những chi tiết trong truyện của chị lại rất gần gũi và thân quen. Là những vụ tắc đường ở Chùa Bộc, là trận lụt lịch sử của Hà Nội, chuyến đi tình nguyện ở bản làng vùng cao xa xôi, những chiếc xe bus thường xuyên muộn giờ và đông nghẹt vào giờ cao điểm, những khu tập thể cũ kĩ, những gánh hàng rong, những chi tiết ẩn chứa một nét gì đó rất Hà Nội… Đôi khi mình giật mình tự hỏi phải chăng nó đang ở đâu đây, giữa lòng Hà Nội sôi động mà thâm trầm chứ chẳng phải chỉ ở trong những trang giấy… (Thi thoảng gặp xe BMW trên đường, mình thường ngo ngó để xem người lái nó là ai, nhưng hình như vẫn chưa gặp được anh Lập nào, nếu không phải là một chú già già thì cũng là những cô váy ngắn xách túi hàng hiệu!)

Truyện của chị, còn là sự đào sâu, tìm hiểu rộng. Không giống như lối viết truyện cảm tính và có phần hơi “nông” của một số tiểu thuyết dành cho giới trẻ ngày nay, truyện của chị chứa đựng những chi tiết đòi hỏi phải có sự tìm hiểu kĩ lưỡng, cho thấy chị hiểu nhân vật, hiểu tính cách cũng như công việc của họ. Với “Cocktail cho tình yêu”, đó là những ly cocktail, những bản nhạc của The Beatles, công việc của người thiết kế thời trang. Với “Phải lấy người như anh”, là Vespa cổ, là ảnh và chụp ảnh, là Sapa, là Hội An, những chi tiết mà khi đọc xong em đã đoán chắc rằng chị Trang đam mê chụp ảnh, đi Vespa cổ, và quê ở Sapa thật (Về sau đọc “99 tuần buôn chuyện” mới biết chị đi Honda và là dân Hà Nội cả gốc lẫn ngọn!).

Còn với “Để hôn em lần nữa”, đó là những câu chuyện công sở, về chuyên môn ngành báo, ngành biên dịch báo mạng, công việc ở những dự án nước ngoài của Đăng, áp lực công việc: lên trang hay hạn nộp bài, triệu chứng và phương pháp điều trị căn bệnh của Quỳnh, những món ăn Nhật…. Những chi tiết thật về công việc cũng như cuộc sống của nhân vật nếu không phải chuyên môn của chị, ắt cũng phải là những thông tin mà chị đã tìm hiểu hết sức kĩ càng và chọn lọc những chi tiết “đắt nhất” để đưa vào câu chuyện. (Hơi buồn cười khi so sánh như thế này, nhưng đọc truyện của Trần Thu Trang gần giống như đọc truyện của Dan Brown, đều là những câu chuyện hay và ẩn chứa những thông tin thú vị!)

Tiếp theo, mình rất thích bìa truyện, ảnh đẹp! Mặc dù chỉ chụp chân nhưng người đọc thì ai-cũng- biết- là- người- ta- đang- làm- cái- gì- đấy!! Bìa lại hợp với tên truyện nữa nên lại càng thích!

Đọc xong truyện rồi, mình lại thấy cả tên truyện cũng hay nốt, cái bìa thì càng đẹp! Rồi nhận ra không chỉ yêu bìa, yêu tên truyện, mình bắt đầu “fall in love” với những trang giấy, những dòng chữ, và cả câu chuyện…

Mình thích “Để hôn em lần nữa” chả phải vì điều gì to tát, có lẽ chỉ là những chi tiết vụn vặt mà khi mình chợt nhận ra giữa những trang truyện, cảm thấy sao mà thích thế, yêu thế!!!! Tình yêu có lẽ cũng bắt đầu từ những thứ nho nhỏ như vậy thôi. Mình thích cách Đăng quan tâm đến Quỳnh, thích cách anh hiểu Quỳnh, cách anh bày tỏ tình cảm (mặc dù rất điên và rất ngố), thích những khi anh dịu dàng, nhẫn nại với “cái vỏ ốc” của Quỳnh, cả khi anh giận dữ, ghen tuông, thích những câu an ủi, mắng mỏ, cả trách móc của anh. Mình thích cách ghen của Quỳnh, cách cô quan tâm đưa anh chiếc bánh ruốc và chai siro ho, cách cô trốn tránh mọi chuyện, cách cô suy nghĩ về Đăng, rồi cả cách cô bất chấp lao đi tìm anh trong đêm mưa.

Mình thích cách câu chuyện mở đầu và kết thúc, thích những chi tiết mà tác giả vô tình (hay cố ý nhỉ) gợi lại. Bản Tin Tốc – chú chó Tin Tốc của Đăng. Những kí ức đau buồn bốn năm trước tràn về trong một đêm, để rồi Quỳnh hoảng sợ khi nhận ra có thể mình sẽ mất Đăng; cái chân của Quỳnh, của chú chó Tin Tốc; cái tên Tin Tốc tiếng dân tộc là cụt chân. Những cơn mưa rào xuyên suốt câu chuyện….

Mình thích sự hiểu lầm của các nhân vật trong câu chuyện, của Đăng, của Quỳnh. Thích nhất là chuyện của bé ‘Tin’. Bất chợt nhận ra, kể cả đó có lè một em bé Tin thật, thì Quỳnh cũng sẽ chấp nhận, vì tình yêu bao dung đủ để thấu hiểu và cảm thông tất cả.

Mình thích cách lấp lửng của chị Trang, về bé Tin, về quá khứ của Quỳnh, về mối quan hệ của Điệp và Đăng… Lấp lửng, để người đọc tự đoán, rồi đến cuối truyện để người đọc phải òa ra “hóa ra là như vậy”. Mình vẫn nhớ, gấp cuốn truyện lại, mình thở phù ra, tự nghĩ may quá, không phải như mình nghĩ. Mở lại những chỗ hay hay để đọc lại, rồi lại ngẩng đầu lên trần nhà cười với thạch sùng, tự nhiên nghĩ, hóa ra sau bốn năm tất cả những gì mà anh ý mưu đồ lại là “để hôn em lần nữa”. Nghĩ đến đấy thôi là lại thấy yêu cái tên truyện kinh khủng!

Mình thích lời thoại trong “ Để hôn em lần nữa”, rất thật, rất thông minh, không hề bị gượng và thể hiện rõ cá tính của các nhân vật. Đăng thông minh, lãnh đạm, lí trí nhưng thường xuyên nổi điên vì Quỳnh. Quỳnh nhút nhát, e dè, thường trốn trong cái vỏ ốc của mình và luôn lựa chọn cách trốn tránh mỗi khi phải đối mặt nhưng vẫn thỉnh thoảng nổi máu ‘ Cô Khùng’ ngày xưa. Đức hỏm hỉnh, thân thiện, bộc trực, hay nổi máu ‘chém gió’ như những thanh niên trẻ bây giờ nhưng lại rất dễ thương. Cúc Anh ‘nói trước khi não kịp suy nghĩ’. Điệp với những mưu đồ tính toán, sắc sảo nhưng cũng cay nghiệt…

Mình thích những chi tiết phê phán, châm biếm nhẹ nhàng mà chị đã khéo léo cài vào câu chuyện. Là nạn viết sai chính tả, là vấn đề tắc đường giờ cao điểm, ngập đường mỗi khi Hà Nội mưa to, là ma mới bắt nạt ma cũ, là Google Translate, là 3D, 4C, là sushi, là cách bảo vệ môi trường của Quỳnh, nhặt rác, tận dụng thức ăn thừa, hay ăn ở quán cơm bình dân có sọt rác….

Mà nhiều khi, thích cả những cái nhỏ nhặt như kiểu vài trang về bố mẹ Đăng, canh cua, bánh giò; cái từ đôi phần bỗ bã ‘ông già’ của Đức; cái kẹp tóc hình cây kem ốc quế của Quỳnh, cái nick kem ốc quế 2006; chú chó tên Pizza của Đức, Tin Tốc của Đăng, một vài câu nói dễ thương của các nhân vật…

Nụ hôn của 2 nhân vật chính ở bản Tin Tốc trong một đêm mưa vắng có thể coi là nút thắt của câu chuyện trong “ Để hôn em lần nữa”, là điểm bắt đầu của những hiểu lầm, là bước ngoặt trong cuộc đời cũng như số phận của nhiều nhân vật, Quỳnh, Đăng, Phương, thậm chí cả Điệp. Kết thúc câu chuyện cũng là một nụ hôn, nụ hôn ở Hà Nội giữa rất nhiều người (và chó), là nụ hôn kết thúc câu chuyện bạn đang cầm trên tay, nhưng không phải là kết thúc câu chuyện của các nhân vật. Đó (lại) là nụ hôn bắt đầu một câu chuyện khác, một câu chuyện hạnh phúc của Đăng và Quỳnh, mà Trần Thu Trang dành cho mỗi người đọc tự suy nghĩ và tự viết tiếp.

Với mình, câu chuyện có lẽ sẽ kết thúc bằng một em bé với cái tên ở nhà là Tin Tốc, hoặc hai em, một em là Tin, một em là Tốc…

6 Comments

  1. banglang says:

    Hí hí, mình thích cái kết “câu chuyện có lẽ sẽ kết thúc bằng một em bé với cái tên ở nhà là Tin Tốc, hoặc hai em, một em là Tin, một em là Tốc”… Giống như mình nghĩ. Cảm ơn bạn và cảm ơn Trang :)

  2. Pony says:

    Đọc xong bài này tự nhiên em lại ngẩn người ra. Ừ, về cuốn “Cocktail cho tình yêu” – nó cũng gắn liền với một câu chuyện vô cùng dài của em… Cũng là cuốn kết thúc và bắt đầu – sau đó là kết thúc một mối tình. He he he.
    Chị Thảo viết nhiều đoạn thật chuẩn không cần chỉnh. :D

    1. Em Thảo, không phải chị đâu em. Em ý mới là sinh viên năm đầu thôi á, không phải sắp tốt nghiệp như ai đó đâu. :huytsao:

  3. Chichan says:

    Nhưng chị Thảo viết rất hay! Héhé hai đứa cơ đấy.

  4. [...] Tản mạn về chị Trang và “Để hôn em lần nữa” [...]

  5. queanhbg says:

    Đọc “Tản mạn về chị Trang và Để hôn em lần nữa” của bạn Thảo viết tự nhiên lại thấy nhớ “Phải lấy người như anh” và “Cocktail cho tình yêu”… Phải lôi ra đọc lại thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


9 + = 17

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt