Trần Thu Trang Rotating Header Image

Thông báo: Xuất bản “Người nối nghiệp chân chính” (sách dịch)

Sắp tròn 10 năm kể từ ngày xuất bản “Độc thân, cần yêu”, www.tranthutrang.net mới lại có thông báo xuất bản sách mới gửi tới các bạn. Lần này là một cuốn tiểu thuyết của tác giả Trung Quốc do mình và bạn mình dịch, mình giữ vai trò tổ chức bản thảo. Mình đã chia sẻ nhiều về tác phẩm này trên Facebook nhưng vẫn muốn đăng trên web chính thức để thông tin đến được với nhiều người hơn nữa.

  • Tên tiếng Việt: NGƯỜI NỐI NGHIỆP CHÂN CHÍNH (tên tiếng Trung: 真命接班人)
  • Tác giả: Hà Phong Xuy (荷风吹)
  • Người dịch: Trần Thị Minh Đức & Trần Thu Trang
  • Thể loại: Tiểu thuyết
  • Chủ đề: Tranh đoạt thương trường, hiện thực xã hội, hài hước châm biếm
  • Số trang: 972 (tập 1: 488 trang, tập 2: 484 trang)
  • Giá bìa: 396.000 VND
  • Đơn vị xuất bản: Công ty Cổ phần CPTO Việt Nam và NXB Hội Nhà Văn

Hiện sách mới chỉ được phát hành giới hạn theo hình thức đặt hàng trực tiếp qua biểu mẫu đăng ký. Khi nào sách được phát hành trên các nền tảng thương mại điện tử phổ biến hơn như Tiki hay hệ thống hiệu sách, mình sẽ cập nhật ngay. Hy vọng các bạn ủng hộ và yêu thích tác phẩm.

Thơ cho các cô người yêu hay đòi hỏi

Đừng bắt anh ước lượng
Anh yêu em bao nhiêu
Nếu không, anh sẽ nói
Như người bán cân điêu.

Đừng bắt anh đo đạc
Tình ta sâu ngần nào
Nếu không, anh sẽ bảo
Xẻng đây, tự mà đào!

Đừng bắt anh so sánh
Anh coi em như gì
Kẻo anh lại khai thật
Em lại bỏ anh đi.

Anh á, như thằng nhóc
Chỉ tiếc món đồ chơi
Khi biết mẹ nó đã
Vứt ra bãi rác rồi…

Máy trợ thính của ông

Ông bảo ông già rồi,
Cái tai giờ kém lắm!
Ai muốn chào, muốn nhắn
Đều phải hô thật to,
Ngay tiếng còi ô tô
Cũng trở nên lí nhí.
Bố đã nhờ bác sĩ
Đo sức nghe cho ông
Khi bác sĩ khám xong
Ông đeo thêm cái máy.
Nhỏ nhưng mạnh lắm đấy!
Bám chặt lấy vành tai
Bao tiếng động bên ngoài
Nó giúp ông nghe hết!
Nhưng cả nhà không biết
Ông vẫn tháo máy ra
Để đứng trước mặt bà
Lắng nghe bà bằng mắt.

Các vị Táo quân xứ Thiên đường

Bài thơ nhại theo tác phẩm “Các vị La hán chùa Tây Phương” này mình làm cách đây vài năm, đã đăng Facebook, nay đăng lên đây để lưu trữ. Chúc các bạn một năm Tân Sửu mọi sự tốt lành.

Các vị Táo quân xứ Thiên đường
Tôi tắt ti-vi lòng vấn vương
Há chẳng phải là thần thánh cả
Mà sao ai nấy rõ tầm thường

Đây vị nửa váy lại nửa quần
Õng à õng ẹo trước toàn dân
Pha này một tí, kia một tẹo
Muối đâu còn mãi để dùng dần

Có vị chăm hát hò hớn hở
Rắp tâm tiếng nhạc át tiếng than
Giọng ca chua loét, lời ca méo
Năm nào cũng thế chẳng biết nhàm

Có vị héo hắt ngự trên ngai
Quyền cao chức trọng nhiệm kỳ dài
Bao năm táo đổi bao nhiêu vị
Chờ mãi chưa ai đổi được ngài

Các vị chầu đây tâu rùm beng
Mà bỏ sót muôn chuyện rối ren
Chẳng lẽ lại hỏi thằng đánh máy
Quy trình nó thế, hay là hèn?

Mỗi vị một câu, nặn tiếng cười
Vờ xây dựng thứ tốt đẹp tươi
Xong xuôi cởi áo lau son phấn
Về làm người tử tế, kệ đời!

Dân tình năm tháng è cổ nặng
Những bạn đương thời của Hoà Thân
Xem đôi ba trò châm với chọc
Mồm cười có cản được mồm ăn?

Các vị táo quân xứ thiên đường
Hôm nay xã hội vẫn nhiễu nhương
Tôi nhìn màn diễn hài lặp lại
Như con thuyền cũ kẹt trong mương.

(Thành thật xin lỗi nhà thơ Huy Cận)

Truyện dịch: Hai màn bi kịch Người Thổ Mới

Tác giả: Saki*

Bộ trưởng bộ Nghệ thuật (cái bộ mới được kỹ nghệ bầu cử vẽ thêm) đi thăm chính thức một cố vấn cao cấp. Theo nghi lễ xã giao phương Đông, họ đàm luận về mấy chủ đề vô thưởng vô phạt. Đúng lúc tiện mồm định nói đến cuộc thi chạy Marathon thì vị bộ trưởng nhớ ra là ông cố vấn có bà người Ba Tư và có thể coi bất cứ lời ám chỉ nào về cuộc thi Marathon là xúc phạm[1]. Ngay lúc đấy, bộ trưởng lái chủ đề sang hướng khác.

– Theo hiến pháp mới thì phụ nữ có quyền bầu cử, có phải không ạ? – ông chợt hỏi.

– Quyền bầu cử á? Đàn bà á? – ông cố vấn kêu lên ngạc nhiên – Ông bộ trưởng thân mến, Cải cách đã lố bịch lắm rồi, đừng cố làm nó lố lăng thêm nữa. Đàn bà không có tâm hồn cũng chẳng có trí khôn, sao lại phải cho đàn bà quyền bầu cử cơ chứ? (more…)