Trần Thu Trang Rotating Header Image

December, 2011:

Tiệc độc thân cho hai người (2 – hết)

Hãy bấm phải chuột và mở link ảnh sang một cửa sổ/tab mới để xem cỡ lớn.

Truyện đã đăng trên Tiếp Thị & Gia Đình số 42, tháng 10/2011. Bản đăng trên báo có nhiều khác biệt so với bản gốc, bạn nào muốn đọc, xin vui lòng xem ảnh đính kèm phía trên. Cảm ơn bạn Vũ Nguyệt Ánh và tập thể nhân viên của Ericamoon đã cung cấp cơ hội tìm hiểu thực tế để mình hoàn thành truyện ngắn này.

Phần 1

Yên quyết định giành một chút quyền chủ động bằng cách đặt câu hỏi trước:

– Anh không chơi trò chơi ạ?

– Có, ở ngay sau lưng em. – Anh hơi cau mày, nghĩ ngợi thêm một chút rồi hạ giọng – Phi công trông cũng được, nhưng em không hợp làm máy bay bà già đâu!

Yên hơi lùi lại nhìn anh, mãi mới buông ra một câu nhẹ hều:

– Em cũng không định làm mà.

– Vậy tại sao em lại dự cái này?

Yên thở dài, khẽ lắc đầu. Cô có rất nhiều lý do để góp mặt ở một bữa tiệc dành cho người độc thân. Nhưng cô biết phải nói với anh lý do nào trước bây giờ? Ngồi xuống một chiếc ghế kê sát tường, cô ngẩng lên nhìn anh, hỏi ngược:

– Thế còn anh, sao anh lại đến đây? (more…)

Tiệc độc thân cho hai người (1)

Hãy bấm phải chuột và mở link ảnh sang một cửa sổ/tab mới để xem cỡ lớn..

Truyện đã đăng trên Tiếp Thị & Gia Đình số 42, tháng 10/2011. Bản đăng trên báo có nhiều khác biệt so với bản gốc, bạn nào muốn đọc, xin vui lòng xem ảnh đính kèm phía trên. Cảm ơn bạn Vũ Nguyệt Ánh và tập thể nhân viên của Ericamoon đã cung cấp cơ hội tìm hiểu thực tế để mình hoàn thành truyện ngắn này.

Xe của đối tác đưa Yên về đến Hà Nội khi trời đã tối mịt. Trên điện thoại, bảng lịch trình cho ngày thứ Bảy bận rộn này chỉ còn đúng một mục ghi cụt ngủn hai chữ “single party”. Nhà Yên ở một khu đô thị mới ngoài rìa phía Tây thành phố, nếu bây giờ trở về tắm gội, thay quần áo, cô hoặc sẽ đến muộn ít nhất nửa tiếng, hoặc sẽ thấy cơn lười nổi lên rồi quyết định chẳng đi đâu nữa.

Vậy là, mang nguyên vẻ uể oải lẫn cáu kỉnh sau cả một ngày di chuyển qua hết nhà máy này đến khu công nghiệp khác, Yên bước vào một nhà hàng sang trọng nằm trong một biệt thự Pháp cổ chỉ cách hồ Hoàn Kiếm vài trăm mét, để dự bữa tiệc dành cho người độc thân, sự kiện mà đáng lẽ cô phải tham gia từ lâu.

Nhân viên đơn vị tổ chức đón vị khách đầu tiên bằng vẻ ngạc nhiên pha chút ái ngại. Nhìn ánh mắt họ, Yên biết rằng mình đến quá sớm, và trông quá kỳ quặc. Một cô gái có vẻ ngoài sắc sảo, hình như là trưởng nhóm, vừa đưa Yên tờ giấy để điền thông tin cá nhân vừa nghiêng người hỏi nhỏ:

– Chị có cần vào trong kia nghỉ một lúc không ạ?

Yên lắc đầu, cố nở nụ cười đáp lại rồi ngồi xuống một góc nghiên cứu tờ giấy cô gái vừa đưa. Về cơ bản, đó là một dạng sơ yếu lý lịch in sẵn được trình bày vui mắt, với dăm ba câu hỏi bổ sung. Yên điền nhanh, cố gắng tránh cảm giác vừa ghét bỏ vừa thương hại bản thân khi lướt mắt qua phần ghi ngày tháng năm sinh cũng như sở thích. Cô đã 29 tuổi, và thực sự không có thú vui nào đáng kể.

Gần đến giờ bắt đầu, những khách dự tiệc khác lục tục xuất hiện. Những anh chàng khó đoán tuổi, mặc quần bò và áo khoác nhẹ, trông thoải mái, sáng sủa. Những cô gái trẻ măng, chắc mới ra trường được một hoặc cùng lắm là hai năm, mặc những bộ váy tương đối điệu đà và đi giày cao gót, nom e lệ nhưng vẫn háo hức một cách đáng yêu. Yên cúi xuống nhìn đôi giày đế bệt cùng bộ âu phục tối màu quá mức nghiêm trang, thậm chí là già cay già đắng, của bản thân, tự nhiên thấy mình lạc lõng đến độ buồn cười.

Dù biết chẳng cứu vãn được bao nhiêu, Yên vẫn quyết định vào toilet trang điểm lại một chút. Và khi trở ra với mái tóc có thêm chút gel và gương mặt có thêm một chút sắc hồng, cô bắt gặp một người cực kỳ quen thuộc: Chương, sếp của cô. (more…)