Trần Thu Trang Rotating Header Image

January, 2011:

Đem Tết về

Truyện đã đăng trên Thế Giới Phụ Nữ số Xuân Tân Mão 2011

Tặng Ổi Xanh và con mèo đã đi máy bay cùng bạn

Ai mà ngờ được, con mèo chỉ nhỉnh hơn nắm tay một chút đang là vật cản to lớn ngăn giữa cô và mọi thứ thân quen! Cô run rẩy nghĩ như vậy trong lúc kéo lê chiếc va li dọc con hẻm trong cái nắng mùa khô ran rát. Bây giờ đã là 11 giờ trưa ngày 29 Tết, trời càng lúc càng oi bức, còn cô thì đang ở cách gia đình, cách cái rét ngọt và mùa xuân Hà Nội hơn 2000 cây số, với một nhúm lông vàng đen nhôm nhoam có cặp mắt màu hổ phách và cái miệng ngoác ra như ăn vạ này.

23 Tết, từ một xã vùng sâu, cô trở lên thành phố khi trời đã tối mịt. Những mâm cúng với nhang đèn đơn sơ bày ngoài cửa nhà dân ven đường nhắc cô về về một việc cần làm ngay: tạt qua chợ mua ít hoa trái về tiễn ông Táo. Dù chỉ ở thuê và cũng sắp rời đi, cô vẫn cố gắng để nơi mình trú ngụ có không khí của một mái nhà ấm cúng chứ không phải phòng trọ tạm bợ. Giờ đây, khi dự án do cô phụ trách đã thu được những kết quả khả quan, cô mới nhìn lại khoảng thời gian gần hai năm sống và làm việc hoàn toàn đơn độc ở vùng đất miền Tây xa lạ này. Cô nhận ra những cố gắng đó chính là nguyên nhân đã giúp cô trụ lại đây chứ không bỏ cuộc sau vài tuần hoặc đôi ba tháng như những người đi trước.

Nhưng vào buổi tối ngày 23 tháng Chạp, một trong những cố gắng cuối cùng của cô (more…)

Vụn & nhảm ngày 23 tháng Chạp

Thống kê sau nửa buổi đứng hứng rét bên hồ Xã Đàn, quận Đống Đa, Hà Nội:

  • Cứ 10 người thả cá tiễn ông Táo thì có 3.5 người quẳng cả cá lẫn túi nylon xuống hồ*, 4 người thả cá rồi vứt túi lên vỉa hè, 1 người thả cá rồi đem túi đi thêm một đoạn cho vào thùng rác công cộng, 1 người còn lại thì không để cá trong túi mà để cá trong gáo/hộp/xô – hất cá xuống hồ xong thì đem đồ đựng về.
  • 100% số người lái ô tô đi thả cá quẳng cả cá cả túi xuống hồ (100% vì có mỗi 1 xe, mang biển số Hà Nội – cụ thể là 30… – xx66).
  • 80% số người thả cá mà giữ lại túi không đi xe biển số Hà Nội (vì họ đi xe biển ngoại tỉnh hoặc không đi xe).
  • 60% số người quẳng cả cá lẫn túi nylon xuống hồ là phụ nữ chưa già và ăn mặc đẹp.
  • 40% số người đi qua hiện trường kêu ca về ô nhiễm và ý thức.
  • 20% trong số những người kêu ca dừng lại, cúi xuống, gom túi nylon ướt vứt vào thùng.

____________

* Tạm tính là 3.5 người vì có người quẳng xong thì bị người khác nhắc nên lấy sào khều túi lên.

Ngoài ra, còn một người không thả cá, không kêu ca, chỉ nhặt túi nylon, chụp ảnh và nghĩ ra những điều nhảm nhí sau:

  1. Không nên cắm biển ghi chung chung là “Giữ hồ trong sạch” mà phải ghi rõ “Chỉ thả cá xuống hồ, những thứ khác mời cho vào thùng rác”.
  2. Không nên để cho phụ nữ chưa già và ăn mặc đẹp đi thả cá, vì họ sợ bẩn nên sẽ vứt nguyên túi xuống nước.
  3. Không nên tự hào là người Hà Nội, kể cả Hà Nội gốc lẫn Hà Nội ngọn.

Thắng & Thanh – 09.2010

thangthanh092010

Đây là bộ ảnh theo phong cách phóng sự thứ hai mình cùng cộng sự chụp trong mùa cưới 2010-2011.

Truyện chưa có tên (30)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


hahang005

Quán cà phê nhỏ nhưng được thiết kế hợp lý, nội thất trang trí không có gì đặc biệt nhưng không gian mát mẻ và khá vắng lặng. Khung cảnh ấy nhanh chóng làm dịu cơn nóng nảy kỳ quặc của Đăng. Khi thấy người đi cùng không ngồi xuống chiếc ghế anh vừa kéo sẵn mà tự tay kéo chiếc bên cạnh, anh đã có thể mỉm cười vì sự rạch ròi hết sức trẻ con của cô chứ không thấy phật lòng rồi mở lời vặn vẹo nữa. Đợi chàng trai phục vụ quay đi sau khi đưa xong hai cốc nước trắng tặng trước và nhận xong yêu cầu về hai cốc nước có màu trả sau, anh đặt tờ giấy đang cầm lên bàn, mắt vẫn không rời gương mặt dường như rất xanh xao của Quỳnh, tay nhẹ nhàng đẩy nó về phía cô.

Quỳnh đờ đẫn ngó tờ giấy theo cái cách người ta thường làm khi muốn (more…)

Chả n’em

titithoinhe

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

Anh không đẹp nhưng đủ lịch lãm để không thắt cà vạt hoa khi mặc sơ mi kẻ sọc. Anh không phải đại gia nhưng đủ khả năng để chi trả cho những bữa tối có rượu vang hay một vài món đồ thời trang không-fake. Anh không độc thân nhưng đủ từng trải để biến nhược điểm đó thành ưu điểm. Anh và nàng yêu nhau trong bóng tối nhập nhèm say đắm.

Một hôm, sau bữa tối có rượu vang, sau cả bữa khuya không có bất cứ thứ gì ăn được, anh thì thầm với nàng: “Hình như vợ anh biết chuyện của chúng mình”. Nàng chớp mắt. Anh bảo: “Chắc đợt tới mình không hẹn muộn thế này được”. Nàng lại chớp mắt. Anh hỏi: “Nếu vợ anh tìm đến, em biết cách nói chuyện chứ?”. Nàng gật đầu. Anh dặn: “Cẩn thận nhé, chị ấy hơi…”. Nàng lại gật đầu.

Ít lâu sau, vợ anh dường như (more…)