Trần Thu Trang Rotating Header Image

October, 2010:

Títipedia (1)

Ảnh chỉ có tính chất độn vào cho có, chả liên quan gì đến nội dung

Ảnh chỉ có tính chất độn vào cho có, chả liên quan gì đến nội dung

Chủ nhật, lên cơn tự kỷ, ngại ra đường, nằm trên giường đóng góp thông tin cho Wikipedia (vì thấy yêu cầu thành viên phải có 100 lần sửa đổi mới được quyền bỏ phiếu, mà mình đang muốn bỏ phiếu xoá cụ nó mấy bài liên quan đến mình trên đấy đi cho thiên hạ và bản thân đỡ ngứa mắt, chả hiểu hay ho cái x gì mà Trần Thu Trang hắt hơi trên Facebook một phát cũng đưa vào bài như thông tin chính con bà nó thống, của nợ!). Viết có 3 bài về 3 nhân vật đều đã ngoẻo từ lâu là Trương Ái Linh, Nat King Cole và William Randolph Hearst, gặp mấy thông tin nhảm nhảm nên tiện tay đem về, chả biết đặt tên là gì nên gọi là Títipedia cho nó hợp kiểu ngắn một mẩu. Vì mình vẫn chưa đủ 100 nhát sửa đổi nên chắc vẫn còn dăm cái Títipedia nữa.

- Trương Ái Linh viết tiểu thuyết đầu tiên năm 12 tuổi, lấy chồng lần đầu năm 23 tuổi. (Nếu theo đúng mốc thời gian của nàng, mình sẽ lấy chồng lần đầu năm 34 tuổi.) Mẹ nàng mặc dù bị bó chân nhưng vẫn đi trượt tuyết.

- Nhờ tiền bán đĩa của Nat King Cole mà công ty đĩa hát của chàng xây được toà nhà văn phòng hình tròn to vật vã, toà nhà được mệnh danh là “nhà Nat xây”. (Không biết sau này có toà nhà nào là “nhà Trang xây” không, mình hy vọng là có, với điều kiện có “nhà xây cho Trang” kèm theo.)

- William R. Hearst, người mà Tây nó đồn là nguyên mẫu của nhân vật Charles Foster Kane trong Citizen Kane, bị đuổi khỏi Harvard vì gửi tặng các giáo sư của chàng mỗi ông một cái bô đắt tiền, bên trong bô có sơn tên các ông.

Thọ & Lan – lễ cưới (28.07.2010)

Từ cuối năm 2009, mình bắt đầu chuyển hướng sang chụp ảnh cưới theo phong cách phóng sự (photojournalism). Đặc trưng của phong cách này là trong phần lớn thời gian, nhiếp ảnh gia không lên tiếng sắp đặt hay chụp theo yêu cầu như bình thường mà chỉ lặng lẽ bám theo từng diễn biến của sự kiện, ghi lại những khoảnh khắc cảm xúc tự nhiên của các nhân vật, từ nhân vật chính là cô dâu chú rể đến những nhân vật ít nổi bật hơn. Thông thường, mình phải phối hợp với một cộng sự mới có bộ ảnh theo phong cách photojournalism hoàn chỉnh. Dưới đây chỉ là phần ảnh của riêng mình.

Bộ ảnh đầy đủ: T&L wedding day

Bài liên quan:

Thọ & Lan – lễ hỏi (20.07.2010)

Từ cuối năm 2009, mình bắt đầu chuyển hướng sang chụp ảnh cưới theo phong cách phóng sự (photojournalism). Đặc trưng của phong cách này là trong phần lớn thời gian, nhiếp ảnh gia không lên tiếng sắp đặt hay chụp theo yêu cầu như bình thường mà chỉ lặng lẽ bám theo từng diễn biến của sự kiện, ghi lại những khoảnh khắc cảm xúc tự nhiên của các nhân vật, từ nhân vật chính là cô dâu chú rể đến những nhân vật ít nổi bật hơn. Thông thường, mình phải phối hợp với một cộng sự mới có bộ ảnh theo phong cách photojournalism hoàn chỉnh. Dưới đây chỉ là phần ảnh của riêng mình.

Haiku viết khi trời trở lạnh

img_5241ecopy

1. Mưa gió không rõ màu
Con chim sẻ lưng nâu
Nép sau đám lá vàng
Rỉa cánh.

2. Trăng buông thêm lớp voan
Xuống chỗ lũ mèo hoang chụm đầu
Quanh viên than đã vạc.

3. Hạt sương trĩu lắm rồi
Vì đàn kiến chưa tích đủ mồi
Mà ghìm mình khoan rơi.

Truyện chưa có tên (28)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Đăng đưa tay lên vuốt mặt, kín đáo liếc nhìn vẻ chăm chú chờ đợi của Điệp. Chức vụ quyền thư ký toà soạn nhiều ưu đãi nhưng cũng lắm bấp bênh mà chị mới bắt đầu nắm giữ cách đây chưa lâu đã kịp để lại vài dấu tích, rõ nhất là hai quầng thâm trên mắt và những đường nét không nhân nhượng ẩn nấp trong từng góc khuôn mặt. Đăng nén tiếng thở dài, mỗi ngày qua đi, anh lại thấy Điệp xa lạ hơn một chút. Tránh nhìn thẳng vào đôi mắt quá ráo riết của chị, anh chậm rãi lắc đầu:

- Để hôm khác nhé… Giờ mình đang đau đầu quá, chỉ muốn về nhà.

Nếu như Điệp có phản ứng gì với lời từ chối của anh thì lớp phấn trang điểm mịn như sáp cũng đã che đi hết rồi. Chị gật đầu, mỉm cười máy móc:

- Được rồi, để hôm khác – Sải bước về phía cửa thang máy, Điệp nhoài người bấm nút rồi quay lại hỏi – Đăng về luôn bây giờ không?

- Chưa, mình phải tạt qua phòng chút đã. Đang làm dở mấy thứ.

- Vậy mình về trước đây!

Đăng gật đầu. Điệp quay hẳn mặt về phía cửa thang, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì, chị quay lại, lục túi xách lấy ra một túi nylon in hoa văn sặc sỡ, đưa cho Đăng. Thấy anh định mở miệng hỏi, chị ấn luôn túi vào tay anh, giọng dứt khoát hệt như khi ngồi trước bàn họp:

- Đĩa bay cho Tin. Mình mua từ hôm trước, bảo đưa mà quên.

Đăng chẳng biết nói gì ngoài câu cảm ơn nhạt thếch. Anh không đợi Điệp vào thang máy mà đi thẳng về phòng.

Trái với không gian dường như rất chật hẹp nhưng im ắng lúc trước, căn phòng quen thuộc mở ra trước mắt anh rộng thênh và ồn ào. Tất cả nhân viên đã về hết, chỉ còn lại (more…)