Trần Thu Trang Rotating Header Image

March, 2010:

Truyện chưa có tên (20)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Ai hơi đâu mà bận tâm đến cái thứ nước tạo bọt nhơn nhớt nồng nặc hương chanh hoá học không có tác dụng làm sạch dầu mỡ cũng biết khử sạch mùi tanh ấy chứ! Quỳnh còn đang mải nghĩ đến vài thứ khác. Một người vừa trải qua ngày đi làm đầu tiên không bình thường như cô có nhiều chuyện quan trọng hơn, hay ít ra cũng là đáng phải suy nghĩ hơn chuyện làm sao để thủ tiêu mọi dấu tích của bữa cơm cá đang bám trên bát đĩa.
Chuyện quan trọng thứ nhất, cô đã hoàn thành tốt công việc được giao và thực sự thấy không hề ghét nó. Cô hứng thú với những chức năng chỉ xuất hiện phía sau trang báo mà mọi người vẫn đọc. Cô hứng thú (more…)

Những file ảnh kể chuyện (số 7) – Bệnh nhân nữ, bị ung thư…

Đây là bài viết của một bạn đọc gửi cho www.tranthutrang.net. Tôi (Trần Thu Trang) chỉ biên tập phần câu chữ, thêm một chú thích nhỏ và đặt tên cho phù hợp nội dung. Hy vọng chuyên mục Những file ảnh kể chuyện sẽ nhận được nhiều bài viết như thế này trong tương lai.

Bài và ảnh: BS. Vũ Hưng (Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương)

fileanhkechuyen07

Người phụ nữ trong ảnh tên là Phượng Mùi Chiều, bệnh nhân ở Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương. Chị là người dân tộc thiểu số*, sống ở tỉnh Lạng Sơn. Mới 25 tuổi nhưng nhìn bên ngoài tôi cứ tưởng chị phải 35. Ngày nhập viện, chị được xếp vào đúng giường bệnh mà tôi điều trị. Lúc mới vào thăm bệnh thì quả là vất vả vì chị Chiều không nói được tiếng Kinh, còn chồng của chị thì đi đâu mất. Tôi đành ngồi chờ khoảng hai tiếng sau mới gặp được anh chồng, anh này nói được tiếng Kinh tuy giọng nói thì vẫn rất khó nghe.

Tôi hỏi chuyện thì mới biết anh ấy đánh rơi tiền trên đường nên đi tìm, số tiền khoảng 600 ngàn đồng, không tìm thấy, nên nhìn anh ấy rất buồn. Anh ấy kể: gom hết tiền trong nhà và đi vay mấy nhà hàng xóm được gần 3 triệu để đi Hà Nội chữa bệnh, tiền trả thuê xe chở người hết 1 triệu 500 ngàn, số tiền còn lại chia ra để trong hai túi áo trong người, khi xuống xe không biết thế nào rơi mất một món. Anh ấy quay lại nơi đã xuống xe ôtô để tìm nhưng không thấy.

Tôi hỏi hoàn cảnh gia đình, biết được anh làm việc trong uỷ ban xã, anh chị có hai con, các cháu đẻ cách nhau một năm, đều khoẻ mạnh. Cháu nhỏ đi viện cùng mẹ mới được 5 tháng tuổi, cháu lớn gửi ở nhà ông ngoại. Gần đây khi thấy vợ kêu mệt, anh cho đi khám ở xã, xã chỉ lên huyện, huyện chỉ lên tỉnh. Lên tỉnh, các bác sỹ vẫn không đủ khả năng chữa, cho giấy giới thiệu đến khám bệnh ở Viện Huyết học- Truyền máu TW. Số tiền chi cho cái vòng vo này mất gần hai triệu đồng nhưng cũng rất mừng vì bác sỹ ở tỉnh đã chuyển bệnh nhân đúng nơi cần đến. Vì những rủi ro dọc đường, khi vào viện thì hai vợ chồng bệnh nhân chỉ còn có hơn 700 ngàn trong túi. Tiền để ký quĩ ban đầu theo qui định là 2 triệu, chúng tôi đành cứ để cho chị ấy nhập viện và ký quĩ tạm 500 ngàn. Bác sỹ trưởng khoa nghe báo cáo lại về tình hình bệnh nhân cũng ủng hộ về cách xử lí này.

Qua khám bệnh và làm xét nghiệm máu, kết quả thật tồi tệ, bệnh nhân bị Lơ-xê-mi kinh dòng bạch cầu hạt, một thể ung thư máu có diễn biến chậm. Số lượng tế bào ung thư trong máu tăng rất cao, gấp 20-40 lần bình thường. Với số lượng tăng cao như vậy thì cách điều trị tối ưu là cần tiến hành gạn bớt số lượng tế bào ung thư trong máu bằng một loại máy phân tách thành phần máu, một phương pháp tiên tiến nhất hiện nay. Tuy nhiên, chi phí cho thủ thuật gạn tách này mất hơn 3 triệu đồng, nó quá lớn với gia đình bệnh nhân nên không thể tiến hành làm cho chị được, chỉ còn một cách duy nhất là tiến hành truyền hóa chất và uống thuốc làm giảm tế bào ung thư.

Chị Chiều được xếp nằm ở giường kê thêm ở hành lang khu điều trị vì không còn giường bệnh (đợt này bệnh nhân vào khoa rất đông, khoa đang phải xếp ghép 2-3 bệnh nhân một giường). Mọi người trong khoa, người nhà chăm bệnh nhân khác đi qua lại thấy cảnh hai mẹ con người dân tộc và biết hoàn cảnh gia đình rất nghèo, lại mất tiền khi đi đường nên ai cũng động lòng thương, mỗi người cho một ít, người cho đồ ăn, người cho mấy chục ngàn, không cần ai bảo ai.

Đến ngày thứ ba kể từ khi vào viện, buổi sáng đi khám bệnh cho mẹ cháu lại thấy cháu ho nhiều, sờ thấy sốt nóng. Tôi nghe mấy người nhà bệnh nhân xung quanh nói cho biết tối qua mẹ cháu cho cháu ra vòi nước công cộng tắm lúc hơn 10 giờ đêm nên vội đưa cháu đi chụp phổi. Kết quả chụp cho thấy thằng bé bị viêm phổi, đành phải kê đơn thêm thuốc kháng sinh và hạ sốt vào hồ sơ của mẹ. Có lẽ cháu có sức đề kháng tự nhiên tốt nên hồi phục nhanh, uống thuốc được hai ngày thì ho và sốt cũng giảm. Tình cảnh của gia đình bệnh nhân được báo cáo lên lãnh đạo viện. Ban lãnh đạo quyết định miễn toàn bộ chi phí điều trị bệnh cho hai mẹ con chị và trích chi 3 triệu trong quĩ ủng hộ bệnh nhân nghèo cho gia đình chị. Sau 11 ngày nằm viện thì bệnh nhân ổn định, được cho ra viện, lúc này cháu nhỏ cũng đã khỏi hẳn viêm phổi.

Bức ảnh trên tôi chụp trong ngày gia đình bệnh nhân được ra viện và nhận số tiền mà viện tặng. Nếu nhìn kỹ trong ảnh sẽ thấy chị Chiều đang cầm trong tay cái phong bì tiền mới nhận. Khi đón nhận tình cảm mà nhân viên của khoa và mọi người dành cho mình, anh chồng rất xúc động nói một câu cảm ơn tất cả mọi người, còn chị vợ chỉ thấy cười cười.

* Qua trang phục trong ảnh, tôi đoán chị Chiều là người Dao nhưng không có thêm thông tin khẳng định nên chỉ có thể chú thích như vậy. (TTT)

Thông báo về những thay đổi kỹ thuật

Từ 03/03/2010, www.tranthutrang.net sẽ có một vài thay đổi về mặt kỹ thuật theo hướng tiết kiệm thời gian cho cả độc giả lẫn tác giả. Mình sẽ cập nhật trong bài này để các bạn cùng biết.

1. Những ý kiến nhận xét bình luận của độc giả sẽ được hiển thị ngay lập tức chứ không phải xếp hàng đợi duyệt như trước. Điều này có thể dẫn đến kết quả là bộ mặt của website này sẽ trở nên hơi nhom nhem, bởi một số -không ít- độc giả không hề biết thế nào là trình bày văn bản cho nghiêm túc. Mình đã thiết lập chương trình lọc tự động (mời xem kỹ mục 2) nhưng vẫn có thể bỏ sót, mong các bạn tích cực nhắc nhở và đưa link này cho họ tham khảo.

2. Những lời nhận xét, bình luận có chứa từ ngữ viết theo phong cách bóp méo tiếng Việt như “wá”, “thik”, “mún” hay những từ dùng chữ “j” thay cho chữ “i”… và những lời bình luận gõ dấu câu sai quy tắc sẽ bị chương trình tự động đánh dấu là spam. Nếu các bạn gửi nhận xét, bình luận mà không thấy ý kiến của mình được hiển thị, hoặc được hiển thị mà bị xoá chỉ sau một thời gian ngắn, thì nên xem lại cách dùng từ và cách trình bày văn bản.

Sau đây là mẫu bình luận đúng và sai.

Sai: chij oj,e thik chuyện of chj lém…c vít lãg mạn … e thix cả chuyện ngắn nữa..e mua haj quấn sách of chj òy mún mua nữa mà hjệu sak hok có !!!e hỏj thj họ nój bán hjt rùj!!! bao jờ c ra típ quấn khác ?

Đúng: Chị ơi, em thích truyện của chị lắm. Chị viết lãng mạn. Em thích cả truyện ngắn nữa. Em mua hai cuốn sách của chị rồi, muốn mua nữa mà hiệu sách không có. Em hỏi thì họ nói bán hết rồi. Bao giờ chị ra tiếp cuốn khác?

img_3888ecopy