Trần Thu Trang Rotating Header Image

February, 2009:

Thảnh thơi

Dạo này bán mình cho báo chí. Mấy ngày đầu tháng cứ nháo nhác lên vì bài vở. Sáng nhận điện thoại giục bài ời ời. (more…)

Chùm thơ: Diễn biến mưa

Trước khi mưa
Nghe báo cáo sản lượng nước bốc hơi lên trời
Ngọc Hoàng không những không cười
Mà còn lắc đầu chán ngán
“Báu gì mấy cái nước sông đẫy mì chính Vedan
Chả khác nước dùng phở bọn người phàm vẫn hốc”
Các thần tranh nhau tham mưu phương án lọc
Lập dự án, mời Diêm Vương góp vốn đầu tư
Ngọc Hoàng ngồi yên, mãi mới hầm hừ
“Thôi, lọc liếc gì, nhiễu sự!
Nước bẩn thế, Thiên Đình không cần giữ
Thiên Lôi đâu, đem đổ trả xuống trần”.

Trong khi mưa
Ông Địa và Thần Tài ngồi cạnh nhau trong trụ sở
Văn phòng đặt sát cửa
Mưa hắt nhiều ướt mủn cả vàng hương
Người thờ các ông chắc đang kẹt trên đường
Không ai đến đưa táo lê hối lộ
Các ông ngừng phù hộ
Cửa hàng vẫn đông, nước chen lấn nhau vào.

Sau khi mưa
Trong xóm có đám ma
Người viếng bảo người nhà
Cụ mày cũng khéo đợi
Đồng rút nước mới ra.

Ba bảy đương vừa

tinhvat_04

Tặng lũ thảo mai vẫn ngồi với tôi ở T. và một người chưa bao giờ ngồi với tôi nơi ấy

Cuối mùa xuân, đi uống cà phê ở quán T., thấy bạn bè gọi mơ muối cũng a dua một cốc. Gọi mà chẳng có cảm xúc, vì cứ nghĩ mơ muối quán này chắc cũng là loại mơ muối công nghiệp mua sẵn ở siêu thị thôi, quả nào quả nấy đều chằn chặn, mùi thơm thì ít vị mặn thì nhiều, uống cho tiện chứ đặc biệt quái gì. Nhưng không phải, cốc mơ muối bưng ra vàng ươm màu mơ tươi, nhấp một ngụm thấy dìu dịu thơm, cắn một miếng thấy ngăn ngăn đắng. Rõ là mơ nhà mới muối. Mấy tuần sau, hầu như bữa nào đến T. cũng thấy cốc mơ muối để trước mặt, không mình gọi thì bạn gọi.

Uống mơ muối quán T. ngon, tấm tắc với nhau chán rồi lại lan man sang chuyện ngâm mơ ở nhà. Đứa này khoe là nhà có lọ mơ ngâm một năm nhưng chưa được động tới, đứa kia bảo nước mơ cuối lọ pha rượu uống ngon lắm. Nhà em cũng có một lọ mơ mẹ ngâm từ năm ngoái. Tết vừa rồi, em đã từng chắt thứ nước nâu sánh trong lọ ấy ra pha với vodka và soda rồi đặt cho cái món cocktail tự chế ấy một cái tên thuổng từ thơ Chu Mạnh Trinh, “Thỏ thẻ rừng mai”. Em nhìn bọt sủi vàng – vàng mơ – đến nửa ly, thở dài tiếc ngày xuân đương qua một nửa, chợt nhớ câu thơ trong Kinh Thi.

Phiếu hữu mai,
Kỳ thực thất hề,
Cầu ngã thứ sĩ,
Đãi kỳ cát hề.

(Quả mơ rụng
Mười phần còn bảy
Ai muốn cưới em
Hãy mau chọn ngày)

Tất nhiên, Tết nhất đương vui, chẳng ai muốn cưới em để dông cả năm, nên ly cocktail không tình yêu mang cái tên thơ ơi là văn kia chỉ mình em uống cạn.

Nói đến tình yêu và văn thơ, em còn một chuyện khác cũng liên quan đến tình yêu và lọ mơ ngâm. Số là có hai cô gái cùng thích một anh chàng, chàng thì chưa chọn cô nào. Gần đến sinh nhật chàng, một ngày cuối tháng Tư cũng như ngày em ngồi viết cái tản văn này, cô thứ nhất hì hụi gấp 1000 ngôi sao giấy để vào lọ thuỷ tinh thắt nơ đem tặng với lời chúc chàng thành công toả sáng như sao. Cô thứ hai hì hụi ngâm một lọ mơ cũng để vào lọ thuỷ tinh thắt nơ đem tặng chàng, không chúc gì cả, chỉ lí nhí xa xôi mấy lời đại ý rằng sinh nhật năm sau chàng đem mơ ra uống nhớ mời em. Các bạn bảo chàng sẽ chọn ai, cô Sao giấy lấp lánh hay nàng Mơ ngâm ngọt ngào? Chàng chọn, vô cùng thương tiếc báo tin, một cô khác hẳn, không biết gấp sao và ngâm mơ nhưng biết mặc áo hở cổ khoe bộ ngực căng 90 cm.

Chuyện này chỉ là em hư cấu cho vui thôi nhưng văn chương gì thì cũng có một phần sự thật. Các bạn có đồng ý với em không, đời này làm gì có cô nào dại khờ gấp 1000 ngôi sao hay ngâm 850 g mơ để mong cưa đổ một người đàn ông chỉ biết cắm mặt vào máy tính bất kể ngày đêm và thích uống nhất bia lon nhì bia chai… May ra chỉ còn em, kẻ nổi tiếng vì không yêu người ta theo cách họ muốn mà theo cách mình thích.

Và một buổi người ta lỡ hẹn, em ngồi ở T., thấy gánh mơ cuối mùa đi ngang qua bèn gọi vào mua một cân đem về chia đôi nửa ngâm đường nửa ngâm muối. Nghĩ đến vị mặn vị ngọt của quả mơ do chính tay mình nhặt mình ngâm, em lại buột miệng ậm ừ mấy câu Kiều cũ rích.

Quả mai ba bảy đương vừa
Đào non sớm liệu xe tơ kịp thì

Câu ấy là nàng Vân an ủi nàng Kiều thôi, chứ trải mười lăm năm gió bụi thì vừa cái nỗi gì nữa mà vừa. Còn em, tuy chưa gió bụi nhưng cũng chẳng phải đào non, lại đọc nốt khổ cuối của bài Phiếu hữu mai.

Phiếu hữu mai
Khuynh khuông kí chi
Cầu ngã thứ sĩ
Đãi kỳ vị chi

(Mơ rụng hết
Nghiêng giỏ nhặt quả
Ai muốn cưới em
Hãy nói một lời)

Xuân đã cạn, cốc nước mơ ở T. đã cạn, còn mùa mơ đã qua thật rồi.

Cuối xuân năm 2008

Sắm Tết

Biết mua ở đâu gói bánh quy
Mà phần bánh chất lượng hơn phần gói
Cắn một miếng, cứ như ai hôn vội
Chỉ có hương thơm, nhạt muối, nhạt đường.

Biết mua ở đâu cuốn lịch treo tường
Mà tên cơ quan in nhỏ hơn ngày tháng
Ảnh từng tờ không lăng loàn cắt dán
Ép chim lạc cưỡng bức gái tơ hơ.

Biết mua ở đâu một chút hững hờ
Đem nhồi vào đầu từng người ngoài phố
Để khỏi phải chen chân lố nhố
Chỉ mong được cắt cổ đón xuân sang.

Cocktail cho tình yêu – Lời nói đầu thứ hai

Lời nói đầu thứ hai

Sau khi viết Cocktail cho tình yêu, đưa lên một số forum nhỏ trên mạng và được các bạn đọc “nương tay” đón nhận, tôi nhặt ra một vài nhân vật mà tôi cho là đặc sắc trong truyện để bắt tay vào viết tiếp tiểu thuyết thứ hai, Phải lấy người như anh. Đầu tháng 3 năm 2006, vì một vài lý do cả chủ quan lẫn khách quan, tác phẩm hoàn thành sau ấy lại được xuất bản chính thức trước. Thật may, cuốn sách đã được khá nhiều bạn trẻ tìm đọc và không ít bạn đồng cảm. Nhờ vậy, tôi thu được những thành công ban đầu trong sự nghiệp viết lách, cảm thấy tự tin vào khả năng của mình hơn, đồng thời cũng trở nên bận rộn và nhiều dự định hơn. Tôi không có đủ thời gian để đọc lại Cocktail cho tình yêu với con mắt nghiêm khắc. Mãi tới cuối năm 2006, khi Nhà xuất bản Lao động và Công ty Truyền thông Dân Trí cho tôi cơ hội để đưa cuốn tiểu thuyết viết vội này đến với các bạn một cách chính thức, tôi mới thực sự bắt tay vào biên tập nó. Thật khó tin rằng chỉ mười mấy tháng trôi qua kể từ khi hoàn thành mà nhiều thứ tôi nhắc tới trong truyện đã có phần lạc hậu rồi. Dù sao, cái quan trọng nhất là tình yêu thì không bao giờ lỗi thời cả!

Hà Nội, Giáng sinh 2006