Trần Thu Trang Rotating Header Image

10 quy tắc giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt

Sách ở thư viện Sunnyvale, California. Ảnh: Cantho_kt

PLNNA tại một thư viện Mỹ. Ảnh: Cantho_kt

Bài viết này được đính riêng trên đầu trang để cung cấp thông tin cho độc giả vãng lai. Những bài viết khác vẫn được cập nhật thường xuyên bên dưới, những bạn đọc thân thiết của trang web vui lòng kéo chuột xuống một chút. Xin cảm ơn.

Đây chỉ là những quy tắc rất cơ bản, mong các bạn cố gắng làm theo và phổ biến cho càng nhiều người càng tốt. Thay mặt tiếng Việt, mình chân thành cảm ơn.

1. Chữ đầu câu viết hoa.
2. Tên riêng viết hoa.
3. Hai chữ tiếp nối nhau chỉ cách nhau một khoảng trống.
4. Dấu chính tả như chấm (.), phẩy (,), hỏi (?), than (!), ba chấm (…), luôn luôn đi liền theo ký tự trước và cách ký tự sau một ký tự trống.
5. Tránh làm biến dạng từ theo phong cách thiếu nghiêm túc, khó hiểu.
6. Chỉ viết tắt khi thật cần thiết.
7. Hạn chế sử dụng tiếng nước ngoài, trừ khi không có từ tiếng Việt thay thế.
8. Viết đủ ý rồi hãy chấm câu, sử dụng dấu phẩy khi câu có nhiều ý.
9. Chia đoạn và cách dòng nếu viết dài.
10. Tra từ điển tiếng Việt nếu chưa chắc chắn.

Bài liên quan:

Thông báo về những thay đổi kỹ thuật

Truyện dịch: Hai màn bi kịch Người Thổ Mới

Tác giả: Saki*

Bộ trưởng bộ Nghệ thuật (cái bộ mới được kỹ nghệ bầu cử vẽ thêm) đi thăm chính thức một cố vấn cao cấp. Theo nghi lễ xã giao phương Đông, họ đàm luận về mấy chủ đề vô thưởng vô phạt. Đúng lúc tiện mồm định nói đến cuộc thi chạy Marathon thì vị bộ trưởng nhớ ra là ông cố vấn có bà người Ba Tư và có thể coi bất cứ lời ám chỉ nào về cuộc thi Marathon là xúc phạm[1]. Ngay lúc đấy, bộ trưởng lái chủ đề sang hướng khác.

– Theo hiến pháp mới thì phụ nữ có quyền bầu cử, có phải không ạ? – ông chợt hỏi.

– Quyền bầu cử á? Đàn bà á? – ông cố vấn kêu lên ngạc nhiên – Ông bộ trưởng thân mến, Cải cách đã lố bịch lắm rồi, đừng cố làm nó lố lăng thêm nữa. Đàn bà không có tâm hồn cũng chẳng có trí khôn, sao lại phải cho đàn bà quyền bầu cử cơ chứ? (more…)

Cô-Hồng-Không-Hú hay chuyện về những người có vẻ ham đọc

Thỉnh thoảng, thấy trên báo hay trên mạng xã hội có người viết cái gì đó kêu ca hoặc cổ vũ về văn hoá đọc, mình cũng hăm hở vào xem bà con kêu/cổ ra sao. Hầu hết các lần, mình đều phải đọc những ý kiến tâm huyết lắm, đau đáu lắm, và người ta vẫn chỉ nhắc đi nhắc lại những “Trăm năm đơn”, “Bông HỒNG vàng”, “KHÔNG gia đình”, “Đồi gió “… tức là những cuốn đã được dịch và xuất bản ít nhất đã 30 năm nay. Người thực sự có thói quen đọc sách thường sẽ không nhắc gì đến mấy cuốn đó khi nói về sách, vì ngành xuất bản mười mấy năm đổ lại đây đã ra được nhiều cuốn đáng nhắc hơn rồi. Tất nhiên, những người ưa liệt kê mấy đầu sách kia cũng từng có thói quen đọc sách, nhưng chỉ là từng mà thôi.

Mệnh, vận, phong thuỷ… nói cho dễ hiểu

Nhất mệnh, nhị vận, tam phong thuỷ, tứ tích âm đức, ngũ độc thư. Câu này nghe bí/ nguy hiểm nhỉ? Mình thử phân tích cho dễ hiểu nhé:

Nhất mệnh: Mệnh ở đây là số mệnh, tức là những đặc điểm thuộc về tố chất cá nhân có được do di truyền và hoàn cảnh xuất thân là chính (thể lực, trí lực, tính cách, vị thế gia đình). Cái này chúng ta không quyết định hay thay đổi được gì nhiều dù rất muốn. Ví dụ: người gốc Phi do đặc điểm di truyền nên chạy rất nhanh nhưng lại bơi rất chậm, ấy là mệnh.

Nhị vận: Vận ở đây là thời vận, tức là những điều kiện hay cơ hội do bối cảnh xã hội bên ngoài mang lại. (more…)

Lựa chọn của Lọ Lem

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

(Chuyện này không xảy ra ở Việt Nam)

Chàng theo đuổi nàng đã lâu nhưng chưa thành công. Bạn bè hai bên biết chuyện, ai cũng bảo nàng dại, có mắt như mù. Chàng vừa cao ráo sáng sủa vừa học hành đỗ đạt, lại còn là con trai duy nhất của một chính khách thường xuyên xuất hiện trên các bản tin thời sự. Trong khi đó, nàng chỉ là một nhân viên thu ngân siêu thị bình thường với chút lợi thế không nổi trội lắm về ngoại hình và tuổi trẻ. Tóm lại, vì nhiều lý do không tiện liệt kê, nàng mặc kệ các ý kiến vun vào, tránh mặt chàng triệt để.

Dịch Covid-19 bùng phát, chính phủ ban bố tình trạng khẩn cấp và phong toả thành phố. (more…)

Vẫn mất, vẫn tiếc

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

Anh theo nghề truyền thống của gia đình, được cả nhà giúp vốn mở hiệu kim hoàn riêng trên phố cổ. Tay nghề anh thuộc loại khá nhưng cửa hàng nhỏ, không bắt mắt, năm thì mười hoạ mới có khách thuê sửa chữa đánh bóng nhì nhằng. Được cái cả dòng họ nhà anh làm nghề lâu năm, khách buôn quen trải khắp mấy tỉnh, vàng bạc đá quý lại toàn món to tiền, thu nhập tổng thể vì thế cũng tàm tạm, đủ để anh ăn tiêu và trả lương cho hai đứa cháu họ ở quê ra học việc.

Dịch bệnh diễn biến căng, cửa hàng phải đóng vì không thuộc ngành kinh doanh thiết yếu. Anh cho hai đứa cháu nghỉ, chỉ dán thông báo phía ngoài để ai cần thì gọi điện, có gì đích thân anh sẽ đứng ra giao dịch. Hắn là khách đầu tiên gọi, nhờ sửa cái vòng ngọc bị vỡ làm đôi khi mẹ hắn trượt chân ngã trong toa-lét. Anh mở cửa đón hắn, thấy ngày mùa xuân xám xịt bỗng bừng sáng lung linh bảy sắc cầu vồng. Suốt buổi chiều, hắn ngồi đối diện anh trong góc khuất dành riêng cho thợ cả, vừa nhìn anh tỉ mẩn gắn khoan khò uốn vừa tán gẫu chuyện thời sự từ bar Buddha sang Tây Ban Nha. Sửa xong cái vòng, anh cũng bắt gần đủ những tín hiệu cần thiết từ ánh mắt và giọng nói đều hơi bị mơn man của hắn.
(more…)